Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 163: Ai nói ai bỏ trốn

Editor: Xẩm Xẩm

Có lẽ uống sâm banh vào, Tiếu Nhiễm cảm giác đầu có chút hôn mê, Cố Mạc tạm biệt mọi người, mang theo Tiếu Nhiễm rời đi.

Khi bọn họ đi qua nhà hàng Tây, nhìn thấy Tiếu Bằng Trình và vợ con đang cùng dùng cơm. Mặt Cố Mạc nhìn thấy Tiếu Bằng Trình lập tức che kín sương lạnh, nhiệt độ xung quanh giảm xuống 0 độ trong phút chốc.

“Ba!” Tiếu Nhiễm nhìn thấy ba, lập tức chạy qua phía ông.

Tiếu Bằng Trình vừa thấy Tiếu Nhiễm thì lập tức đứng lên, bổ nhao qua ôm lấy cô cho đầy cõi lòng: “Bảo bối, sao con lại tới đây?”

“Công ty Cố Mạc liên hoan.” Tiếu Nhiễm cười trả lời. Cô quan tâm nhìn sắc mặt của ba, phát hiện mặt ông không còn trắng xanh, đã có sắc hồng, mới yên lòng: “Khí sắc ba không tồi.”

“Con lại vẫn còn biết quan tâm đến ba sao?” Tiếu Bằng Trình đùa cợt véo má con gái: “Hơn nửa đêm chạy lấy người, cũng không biết báo bình an cho ba.”

“Ba!” Tiếu Nhiễm khó xử vùi vào trong lòng Tiếu Bằng Trình.

Tiếu Lạc sùng bái nhìn Cố Mạc, vươn tay: “Anh rể, em là Tiểu Lạc, anh gọi em là tiểu Lạc là được.”

“Xin chào!” Cố Mạc không nắm lấy tay của Tiếu Lạc, âm thanh rất lạnh lùng.

Tiếu Lạc ngượng ngùng thu tay lại.

Tiếu Bằng Trình ngẩng đầu nhìn về phía Cố Mạc, có chút kiêu ngạo mà nói: “Cố tổng đúng là người bận rộn. Có rảnh đến cướp con gái của tôi đi, lại không rảnh mà mang con gái về thăm tôi một chút.”

Cố Mạc không nói gì, chỉ là mỉa mai cong môi một cái.

“Bằng Trình, cũng không thể trách Cố tổng. chính con gái mình không tốt, nửa đêm còn bỏ trốn theo người ta.” Dương Nguyệt Quyên nói xong, thở dài, dùng một loại ánh mắt không quan tâm sự đời nhìn Tiếu Nhiễm.

Tiếu Nhiễm bị Dương Nguyệt Quyên nói, cô lập tức trừng mắt nhìn đối phương: “Bà nói ai bỏ trốn? Tôi và Cố Mạc là vợ chồng danh chính ngôn thuận!”

Tiếu Bằng Trình lập tức quát Tiếu Nhiễm: “Bảo bối tâm can, đừng nóng giận, dì con chỉ nói vậy vì lo lắng cho con, sợ con không tốt.”:

“Nhận được sự quan tâm của dì, tôi cực kỳ tốt!” Tiếu Nhiễm khiêu khích nhìn Dương Nguyệt Quyên.

“Anh rể, anh đứng đó làm gì? Cũng qua đây ngồi đi!” Tiếu Lạc nhiệt tình hô Cố Mạc.

Cố Mạc đi lên phía trước, dắt tay Tiếu Nhiễm, sủng nịnh nói: “Nha đầu, chúng ta về nhà.”

“Chú à, em có việc muốn nói chuyện với ba.” Tiếu Nhiễm ngồi xuống bên cạnh Tiếu Bằng Trình, làm nũng nói: “Lão già, lễ quốc khánh đi Hải Nam với con để giải sầu đi.”

Nghe được Tiếu Nhiễm nói, mi Cố Mạc nhăn lại. Cô muốn dẫn Tiếu Bằng đi Hải Nam sao vẫn chưa nói gì với anh? Hiện giờ anh đang có một đống việc, vốn không thể đi được.

Tiếu Bằng Trình cười hô hô xoa tóc con gái: “Vẫn là bảo bối tâm can rất tốt với ba!”

“Vậy thì quyết định như vậy đi. Ngày mai con bảo lớp trưởng đặt khách sạn và vé máy bay cho chúng ta.” Tiếu Nhiễm vươn ngón tay út ra ngoéo tay với Tiếu Bằng Trình.

“Là cậu bé xinh đẹp đó sao?” Tiếu Bằng Trình nhìn thoáng qua khuôn mặt lạnh lẽo của Cố Mạc, cười hỏi con gái.

“Uhm, vừa lúc cậu ấy cũng phải đi Hải Nam.” Tiếu Nhiễm gật đầu: “Nhiều người càng thêm náo nhiệt.”

“Chị, có thể mang em theo cùng không?” Tiếu Lạc vừa nghe thấy có Ninh Hạo liền lập tức muốn đi, lập tức đứng lên: “Người ta cũng chưa đi Hải Nam, hình như nằm ở dưới tàng cây hóng gió biển.”

Tiếu Nhiễm vừa định từ chối, Dương Nguyệt Quyên liền mở miệng: “Một nhà chúng ta còn chưa từng đi du lịch, không bằng đi cùng đi. Tiếu Nhiễm nói rất đúng, nhiều người càng náo nhiệt.”

Tiếu Lạc cảm kích nhìn mẹ mình.

“Cũng được.” Tiếu Bằng Trình đồng ý gật đầu.,

Tiếu Nhiễm có chút tức giận trừng mắt nhìn Dương Nguyệt Quyên một cái. Cô chỉ muốn đi giải sầu với ba, cũng không tính toán đi cùng hai mẹ con bà ta.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT