Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 164: Chú lựa chọn đề

Editor: Xẩm Xẩm

“Ngại quá, quốc khánh tôi đã bố trí rồi.” Đột nhiên Cố Mạc xen vào một nhà đang nói chuyện. Anh kéo lấy Tiếu Nhiễm một cái, lạnh lùng nói: “Tôi và TIếu Nhiễm không quấy rầy gia đình các người nữa. Chúc các người đi Hải Nam vui vẻ!”

Nói xong, Cố Mạc ôm eo Tiếu Nhiễm, mạnh mẽ mang cô rời đi.

Tiếu Nhiễm kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Cố Mạc: “Chú à, anh bố trí gì thế sao tôi không biết?”

Cố Mạc lạnh lùng lườm cô một cái: “Em muốn cùng bạn học đi Hải Nam không phải cũng không nói cho anh biêt sao?”

“Này cũng nổi giận?” Tiếu Nhiễm chớp mắt, oan ức nhỏ giọng than thở: “Em không phải rùng mình với anh sao? Tâm tình không tốt đương nhiên không nói cho anh rồi!”

“Anh nhìn em thấy tâm tình rất tốt sao?” Cố Mạc dừng bước, xoay người, an vị nhìn Tiếu Nhiễm.

“Đi Hải Nam chơi, còn có người đi cùng, đương nhiên tâm tình tốt.” Tiếu Nhiễm cố ý chọc giận Cố Mạc. Dường như anh đang ăn dấm chua với lớp trưởng. là thật vậy sao? Cô cũng muốn cho anh nếm thử vị ghen xem thế nào.

“Không được đi!” Cố Mạc bỏ xuống hai chữ này, liền túm lấy Tiếu Nhiễm đi ra ngoài.

“Khó mà được? Người hầu em đều đã tính xong, không thể lỡ hẹn!” Tiếu Nhiễm lập tức kháng nghị. Cô gả cho Cố Mạc cũng rất ít khi có thời gian về nhà, chuyến đi Hải Nam chủ yếu là nghĩ muốn ở bên cạnh ba, lớp trưởng có đi hay không cũng không quan trọng. thế nhưng nhìn Cố Mạc để ý lớp trưởng như vậy, trong lòng cô cũng có chút kiêu ngạo nhỏ nhoi không nói nên lời.

Anh cũng có hôm nay!

Hừ hừ!

Cố Mạc mở cửa xe, nhét Tiếu Nhiễm vào bên trong, tiền quấn tay qua đầu cô thắt dây an toàn cho cô.

“Từ chối cậu ta! Anh tự có sắp xếp!” Cố Mạc lạnh lùng nói xong, phút chốc liền lái xe đi.

Dọc đường đi anh đều giữ khuôn mặt lạnh lùng, giống như có ai thiếu anh mấy triệu.

Tiếu Nhiễm cắn chặt môi, ngăn chính mình cười.

Cô sao lại cảm thấy dáng vẻ ghen tuông của anh có chút thật đáng yêu?

“Chú à, thật sự không được sao! Ứng xử phải có thành tín. Em không muốn biến thành đại mập mạp. Anh nói có đúng hay không?” Tiếu Nhiễm khẽ cười xấu xa.

Cố Mạc ghen tỵ với lớp trưởng tức là để ý đến cô đi.

“Theo em!” Âm thanh của Cố Mạc lạnh đến cực điểm. Anh dùng lực giẫm chân ga, dường như muốn mượn hành động đó để phát tiết hết buồn bực trong lòng.

“Chú à, em chỉ là nghĩ muốn chăm sóc ba mà thôi.” Tiếu Nhiễm chui vào trong lòng Cố Mạc, cười hôn nhẹ lên đôi môi mỏng của anh: “Chỉ có bảy ngày. Sau bảy ngày em sẽ trở lại. Cười một cái đi!”

“Ngồi ra ngoài.” Cố Mạc nghiêm mặt đẩy cô ra.

“Nếu không, anh đi cùng đi?”

“Em cảm thấy anh sẽ cùng ba em nằm dài trên bờ cát tâm bình khí hòa mà nói chuyện phiếm sao?” Cố Mạc lạnh lùng hỏi lại.

“Có chút khó khăn.” Tiếu Nhiễm tâm tình trầm trọng cắn ngón tay, vụng trộm nhìn Cố Mạc, chẳng lẽ anh vĩnh viễn cũng không bỏ xuống được thù hận?

Cố Mạc trực tiếp lái xe vào ga ra, sau khi tắt máy liền bỏ Tiếu Nhiễm lại mà rời đi.

Tiếu Nhiễm cầm lấy túi xách xuống xa, không nói gì theo sát sau anh, không biết hóa giải khoảnh khắc này như thế nào.

Đột nhiên Cố Mạc ngừng bước, âm thanh trầm trầm nói: “Đi Hải Nam hay là đi Thụy Sĩ trượt tuyết, chính em chọn đi!”

Tiếu Nhiễm cắn ngón tay, nhìn bóng lưng của anh, khóe môi lộ ra nụ cười thông mình. Đột nhiên cô nhào lên, nhảy lên lưng anh, vui vẻ cười nói: “Anh à, em muốn đi trượt tuyết!”

Đường thẳng môi mỏng mà Cố Mạc đang nhấp lại cuối cùng cũng lặng lẽ cong thành hình bán nguyệt: “Chắc là không nỡ bỏ Hải Nam? Thụy Sĩ cũng không có bạn học nào điên với em chứ?”

“Em có anh theo cùng là được rồi!” Tiếu Nhiễm gắt gao ôm lấy cổ anh, cười nói.

“Đây chính là do em chọn!” Cố Mạc kéo Tiếu nHiễm đến bên người, kịch liệt hôn môi cô cười nói.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT