Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 167: Nghiền nát chứng minh

Editor: Xẩm Xẩm

Một bộ kính cận lại khiến cho tâm tình Tiếu Nhiễm buồn bực cuối cùng không ngủ được, mà càng buồn bực hơn là cô không biết cuối cùng thì trong nhà này có bao nhiêu thứ liên quan đến Tưởng Y Nhiên.

Cố Mạc mạnh mẽ ôm cô vào trong ngực, mang theo xin lỗi nói: “Nha đầu, không được nổi giận! Nếu em để ý như thế, anh có thể không đeo nó nữa.”

“Sau đó giấu nó đi như bảo bối?” Tiếu Nhiễm không thoải mái hỏi. Anh chỉ nói không đeo nó nữa, chưa nói ném nó đi. Tiếu Nhiễm rất chắc chắn là anh tuyệt đối không nỡ ném đi thứ gì của Tưởng Y Nhiên.

Cố Mạc gõ mày: “Nha đầu, chỉ là tùy tiện thu lại. Không khoa trương như thế.”

“Có liên quan gì đến cô ấy đều là tùy tiện thu lại.” Tiếu Nhiễm nói: “Anh tùy tiện thu lại tiểu thuyết ngôn tình cô ấy từng xem qua đặt trên giá sách, sau đó không cho em đụng vào. Anh để hết những hình ảnh của cô ấy ở trong phòng chiếu phim, sau đó em cũng không được phép đi vào.”

Cố Mạc lâm vào im lặng, không nói nữa. Tiếu Nhiễm nói không sai, Y Nhiên đối với anh chính là điều cấm kỵ không thể đụng vào. Anh chưa từng tùy tiện xử trí thứ gì của cô cả.

“Anh muốn đeo thì đeo đi.” Tiếu Nhiễm chua xót nói, không nhìn anh nữa: “Cho dù em không cho anh mang, cô ấy cũng ở trong lòng anh.”

“Nha đầu, nếu em đưa kính mắt cho anh, anh nhất định sẽ đeo cả đời.” Cố Mạc ôm chặt cô từ phía sau, âm thanh khàn khàn nói.

“Không cần, em mới không đưa thứ gì giống như của cô ấy!” Tiếu Nhiễm giận dỗi nói. Đột nhiên cô nhận ra chính mình cho tới bây giờ đều chưa từng đưa cho anh thứ gì: “Hai người các anh ở cùng nhau nhiều năm như vậy, nhất định là cô ấy đã đưa cho anh rất nhiều.”

“Không phải rất nhiều.” Cố Mạc cảm khái nói: “Ngược lại là anh đưa cho cô ấy tương đối nhiều. Cô ấy là vũ công, cho rằng thứ gì có thể dùng tiền mua được đều rất tục tĩu.”

Tiếu Nhiễm cắn môi, Cố Mạc là ý nói những món quà mà Tưởng Y Nhiên đưa cho anh đều là quà được chế tác từ tấm lòng, cũng không phải tiền là có thể mua được, cô sao có thể so sánh với Tưởng Y Nhiên đây?

“Qùa của em cực kỳ thô tục. Không tặng!” Tiếu nhiễm buồn bực nói.

“Nha đầu, em có thể tặng cà vạt cho anh.” Cố Mạc leo lên người cô, mổ một cái lên môi của cô: “Buộc anh lại, về sau anh chỉ thuộc về mình em.”

“Không cần, quá thô tục!” Tiếu Nhiễm nói xong buồn bực mím chặt môi. Buộc được người của anh nhưng không buộc được trái tim của anh thì có ích gì?

“Nha đầu, em đã là quà tặng tốt nhất của anh.” Cố Mạc để tay lên trán cô, thâm thúy nhìn chằm chằm đôi mắt cô. “Cho dù quà tốt đến đâu cũng không quan trọng bằng em.”

“Thật sao?” Tiếu Nhiễm lúc này mới tươi cười một chút “Em có quan trọng hơn chiếc kính kia không?”

“Ngu ngốc! Một bộ kính mắt làm sao có thể quan trọng hơn em được?” Cố Mạc ngậm chặt môi của cô, mút một chút, từng chút một, giống như đang đối đãi với bảo bối.

Y Nhiên đã không có ở đây, Tiếu Nhiễm mới là tồn tại chân thật, anh càng ngày càng để ý đến cô, chỉ cần có thể để cho cô cười, anh có thể thu lại hết tất cả đồ vật của Tưởng Y Nhiên.

Anh có phải điên rồi hay không?

“Không tin!” Hô hấp của Tiếu Nhiễm có chút bất ổn. Bị anh hôn như thế, lòng của cô không khống chế được mà nhộn nhạo: “Em muốn chứng minh!”

“Cái gì?” Cố Mạc không rõ nhìn Tiếu Nhiễm.

Tiếu Nhiễm bò qua người anh, tay cầm lấy chiếc kính ở đầu giường, dùng lực quẳng xuống đất.

Trái tim Cố Mạc cũng theo chiếc kính mắt bị vỡ nát mà chìm vào đáy cốc.

Tiếu Nhiễm nhìn vẻ mặt đau lòng của Cố Mạc, thất vọng nhắm mắt lại chờ đợi trừng phạt của anh. Nhưng là đợi hồi lâu, cũng không có bàn tay nào tạc ở trên mặt mình. Chỉ khi có một đôi bàn tay to nâng mặt cô lên khi đó, cô mới kinh ngạc mở to mắt.

“Nha đầu, em là người đầu tiên làm vỡ đồ vật của Y Nhiên, anh cũng không nỡ chửi một câu. Như thế còn chưa gọi là để ý sao?” Cố Mạc thật sự nhìn Tiếu Nhiễm, âm thanh khàn khàn.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT