Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 179: Cái này có chút khó

Editor: Xẩm Xẩm

Lúc Tiếu Nhiễm đã tỉnh lại nhìn thấy Cố Mạc đang gọi điện thoại, cô duỗi thăt lưng ngồi dậy, phát hiện trên người rơi xuống tây trang, trong lòng lại tràn ngập ấm áp. Cô ngẩng đầu, mê muội nhìn khuôn mặt anh tuấn của anh.

Cố Mạc để điện thoại xuống, vẫy tay với cô, tiếu Nhiễm lập tức nhảy khỏi ghế sofa, điên cuồng chạy đến.

Cố Mạc ôm cô lên trên đùi anh, đầu tựa lên vai cô, âm thanh trầm thấp hỏi han: “Có thể cảm thấy nhàm chán không?”

“Không có! Dáng vẻ công việc của chú siêu Man!” Tiếu Nhiễm lập tức nghiêng đầu sang chỗ khác, hôn anh một cái.

“Đêm nay có liên hoan, phải đến gặp bạn cũ ở bệnh viện một chút, em có muốn đi không?” Cố Mạc nhàn nhạt cười hỏi.

“Đều là bác sĩ sao?” Tiếu Nhiễm tò mò nhìn anh, cô biết trước kia anh là chuyên gia khoa ngoại, những đồng nghiệp cũ này đều là bác sĩ đi? Cô cũng nên đi xem bác sĩ chân chính là như thế nào.

“Không được đầy đủ lắm. Có mấy người là bác sĩ gây mê và y tá.”

“Tuyệt quá, em muốn đi!” Tiếu Nhiễm lập tức hưng phấn giơ tay lên.

“Được, anh gọi điện thoại cho bọn họ.” Cố Mạc lập tức cầm lấy điện thoại trên bàn, gọi điện, biết đối phương muốn dẫn vợ mình qua. Chưa cho đối phương cơ hội tò mò, Cố Mạc liền cúp điện thoại.

“Chú à, em như vậy có nhìn được không? Bọn họ có thể chê em xấu không?” Tiếu Nhiễm kéo váy, khẩn trương nhìn anh.

“Đẹp!” Cố Mạc cầm tay cô đang khẩn trương chỉnh lại quần áo, vỗ nhẹ: “Yên tâm, không ai xinh đẹp bằng em.”

“Thật sao?” Tiếu Nhiễm lập tức vui vẻ.

“Bác sĩ, coi trọng y thuật là chủ yếu, không phải bề ngoài.” Cố Mạc nói cho Tiếu Nhiễm biết bề ngoài của những người này cực kỳ phổ thông.

“Cũng đúng... bệnh viện không phải chỗ xem mặt, chỉ thích hợp cầm dao trong tay.” Tiếu Nhiễm cười khẽ nói: “Thế nhưng dáng vẻ đẹp trai cũng được, cảnh đẹp ý vui. Năm đó bác sĩ Cố chắc là mê đảo rất nhiều bệnh nhân nữ đi?”

Nghe được cô nói, vẻ mặt Cố Mạc có chút phức tạp, mang theo thương cảm nhàn nhạt: “Ngoài Y Nhiên, anh chưa từng chú ý bệnh nhân nữ nào khác, vấn đề này của em anh không có cách nào trả lời.”

“Haha.” Tiếu Nhiễm xấu hổ cười. Cô thật sự là khiếm nhẽ, nói cái gì khó vậy, vậy mà lại nhắc tới quan hệ của anh và Y Nhiên.

“Hiện giờ anh chỉ cần mê đảo em là được rồi.” Cố Mạc nhéo má cô, ra vẻ thoải mái hỏi.

Y Nhiên, đề tài liên quan đến cô ấy quá quan trọng, anh không muốn thấy hai tròng mắt ảm đạm của Tiếu Nhiễm.

“Cái này có chút khó!” Tiếu Nhiễm bướng bỉnh nói.

Đột nhiên anh cúi đầu, bá đạo hôn môi cô, sau một lúc lâu mới buông cô ra, âm thanh khàn đục hỏi han: “Có mê luyến anh thêm chút nào không?”

“No.” Tiếu Nhiễm thở nhẹ, cũng không chịu khuất phục!”

Cố Mạc hôn nồng nhiệt thêm: “Có hay không?”

“No!” Tiếu Nhiễm tiếp tục phản đối.

“Thật sự chưa?” Cố Mạc bất mãn dùng tay cù lét cô.

“Có có rồi!” Tiếu Nhiễm không ngừng cầu xin tha thứ: “Ngứa chết rồi, chú à, xin tha mạng!”

Lúc này Cố Mạc mới buông cô ra, thỏa mãn ôm sát lấy cô: “Nha đầu, anh cho phép em mê luyến anh!”

“Chỉ có thể hứa là em!” Tiếu Nhiễm thật sự nhìn anh.

Ba mẹ là kết hôn với tình yêu, nhưng chỉ ngắn ngủn vài năm, ngày xưa thề non hẹn biển thế nào đều vì một tiểu tam mà trở nên châm chọc. Mới trước đây cô thường nhìn thấy mẹ khóc một mình. Cô không muốn giống như mẹ, muốn chung chồng với người khác.

“Chỉ cho phép em mê luyến anh.” Cố Mạc thật sự mổ lên môi cô, nhàn nhạt cười nói.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT