Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 190: Được yêu thương mà kinh sợ

Editor: Quỷ Quỷ“Cái này gọi là ham muốn.” Cố Mạc cười nói.“Không!” Tiếu Nhiễm dãy dụa muốn thu hai chân lại.Sao anh càng ngày càng trở nên tà ác như vậy?Nghĩ đến lúc anh hôn lên ngón chân của cô, cô liền nổi hết cả da gà.“Trêu em thôi mà!” Cố Mạc cười lau khô chân cho Tiếu Nhiễm, cuốn cô vào trong chăn,”Ngủ đi!”“Chú, anh không ngủ sao?” Tiếu Nhiễm mở to đôi mắt đang lơ ngơ buồn ngủ hỏi.“Anh đi đánh răng.” Nhìn Tiếu Nhiễm bị mình chọc cho cười, Cố Mạc tủm tỉm bưng chậu nước nước đi vào phòng tắm.“Chú, phải đánh hai trăm lần! Thiếu một lần cũng không được!” Tiếu Nhiễm bướng bỉnh lớn tiếng nói.Cố Mạc mặc áo choàng tắm dài đi ra, tóc đã sấy khô. Anh nhấc chăn lên nằm ghé vào nằm cạnh Tiếu Nhiễm, tà mị nói:”Hai trăm lần, một lần cũng không thiếu. Có thể hôn chưa?”“Em buồn ngủ rồi!” Tiếu Nhiễm mắc cỡ đỏ mặt trốn vào trong chăn, xoay người đưa lưng về phía Cố Mạc.Cố Mạc ôm chầm lấy thắt lưng Tiếu Nhiễm, hôn lên cái gáy mẫn cảm của cô, dần dần thấp xuống…Sáng ngày thứ hai, Tiếu Nhiễm tỉnh lại trên người tràn ngập dấu hôn xanh tím, đỏ mặt xấu hổ đẩy Cố Mạc ra. Anh vậy mà đã lưu lại dấu vết trên toàn thân cô, đến ngón chân cũng không buông tha.Cố Mạc cười ôm Tiếu Nhiễm vào lòng:”Nha đầu, anh đang yêu thương em đó. Nếu anh không muốn em chắc em sẽ rất căm tức.”Tiếu Nhiễm dùng hai tay bịt lỗ tai, lắc đầu nói to:”Không muốn nghe! Không muốn nghe!”“Được. Không nói! Chúng ta hành động thôi.” Cố Mạc ôm lấy thắt lưng Tiếu Nhiễm, bá đạo hôn lên môi cô.“Chú…..anh sẽ…đi làm muộn mất.” Tiếu Nhiễm vô lực thở dốc.Cố Mạc thở gấp xoay người ngồi lại, ảo não vò tóc. Anh đột nhiên hiểu ra vì sao Đường Minh Hoàng không chịu lên triều. Chính là luyến tiếc hơi ấm người trong lòng!Anh đột nhiên cũng muốn làm hôn quân.“Chú, mau mặc quần áo! Bảy rưỡi rồi!” Tiếu Nhiễm cười dùng đầu ngón chân chỉ vào đồng hồ treo tường.Cố Mạc tóm lấy chân cô, cắn lại một miếng trả thù:”Đồ phá đám!”“Em nào có làm gì? Em chỉ có lòng tốt nhắc nhở anh đi làm đúng giờ thôi mà.” Tiếu Nhiễm vừa né tránh vừa cười ranh mãnh.“Đi theo anh!” Cố Mạc ngăn chặn Tiếu Nhiễm, thanh âm thô cứng ra lệnh.“Không thích!” Tiếu Nhiễm lập tức từ chối.”Em muốn ở nhà học bài.”Lúc anh làm việc vốn không có thời gian để ý đến cô, cô ở trong phòng anh nguyên một ngày quả thực hết sức nhàm chán.“Đi làm với anh, chưa biết chừng nếu bài quá khó anh có thể giúp em.” Cố Mạc cố tình mê hoặc Tiếu Nhiễm.Tiếu Nhiễm phải đắn đo một lúc, mới gật đầu đồng ý:”Được rồi, em sẽ liều mình ở cùng anh một ngày.”Cố Mạc dùng sức cắn cánh môi Tiếu Nhiễm một cái:”Kiêu căng!”“Bởi vì được người ta cưng chiều đó!” Tiếu Nhiễm kiêu hãnh ngẩng cao khuôn mặt bé nhỏ.“Là anh đây!” Cố Mạc ra sức véo má Tiếu Nhiễm, chiều chuộng nói.Cố Mạc bế thốc cô lên, bước vào phòng tắm.Lúc đang ăn sáng, Tiếu Nhiễm cầm lấy bánh sandwich đưa đến miệng Cố Mạc:”Chú, há mồm.”Cố Mạc không người Tiếu Nhiễm muốn bón cho mình, bày ra vẻ mặt được yêu thương mà kinh sợ.“Em đối với anh có tốt không?” Tiếu Nhiễm chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, nhìn Cố Mạc.“Tốt!” Cố Mạc khàn khàn đáp lại.“Vậy anh có bao giờ yêu em chút nào không?” Tiếu Nhiễm nhìn Cố Mạc tràn đầy hi vọng.“Nha đầu, anh thích em!” Cố Mạc vẫn không nói ra chữ “yêu”, bởi vì anh không cho rằng cảm tình của anh dành cho cô có thể phát triển thành tình yêu nhanh như vậy. Nếu có thể yêu cô nhanh như vậy, đó chính là sự phản bội đối với Y Nhiên.“Ah,” Tiếu Nhiễm thất vọng cúi đầu, vô vị cắn miếng sandwich.Anh vẫn chưa quên được Tưởng Y Nhiên.Tranh đấu với người đã chết thực sự rất bất lực.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT