Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 200: Bi kịch sâu xa

Editor: Quỷ Quỷ

Gương mặt Cố Mạc bỗng chốc trở nên lạnh lẽo, đôi môi mỏng mím lại thành một đường thẳng tắp.

Tiếu Nhiễm bất an nhìn Cố Mạc:”Chú, anh hãy bỏ qua cho ông ấy đi.”

Cha cô chìm trong ân oán trùng trùng nhưng thực sự vô tội, cô không muốn Cố Mạc trả thù cha.

“Không cần nói giúp cho Tiếu Bằng Trình!” Cố Mạc lạnh lùng nói.

“Nhưng…ông ấy là cha em! Em không thể đứng yên nhìn anh hủy diệt sự nghiệp của ông ấy, rồi có thể ân ái với anh như không có việc gì xảy ra.” Tiếu Nhiễm lo láng kéo áo Cố Mạc, cố gắng thuyết phục anh.”Hơn nữa, cha em không phải người xấu.”

“Ở trong mắt em, thế nào mới là người xấu?” giọng nói Cố Mạc như được truyền từ sông băng vạn năm đến, rét lạnh.

“Cha em không cố ý làm tổn thương bất cứ người nào. Mây năm nay mỗi năm ông ấy đều làm từ thiện hơn một trăm ngàn.” Tiếu Nhiễm ra sức biện hộ thay cha. Cha không sai, sai lầm duy nhất của ông là quá chiều chuộng cô.

“Ông ta chỉ biết lấy tiền mua lòng người!” Cố Mạc đột nhiên đứng dậy, kéo theo Tiếu Nhiễm, trong mắt tràn ngập ý hận,”Đi theo anh!”

“Làm sao?” Tiếu Nhiễm không hiểu nhìn Cố Mạc.

Vẻ mặt Cố Mạc hờ hững trả lời:”Đi xem cha em đã gây ra tội nghiệt gì!”

Nói xong, anh liền túm lấy cổ tay Tiếu Nhiễm lôi ra ngoài.

Ngồi vào chiếc Maybach, Tiếu Nhiễm có chút căng thẳng. Không cần đoán cô cũng biết chuyện anh muốn nói nhất định có liên quan đến Tưởng Y Nhiên. Đây là lần đâu tiên cô thực sự gần với người bị hại và những di vật liên quan, trong lòng tràn ngập sợ hãi.

Dọc đường đi Cố Mạc không hề nói chuyện, chỉ dùng sức nắm chặt tay lái, trước sau chỉ là gương mặt lãnh khốc không có lấy một tia cảm xúc, lãnh lẽo cứng rắn như băng.

Tiếu Nhiễm nhìn con đường phía trước, cảm giác như đang đi đến nhà bố mẹ chồng. Chẳng lẽ Cố Mạc muốn đưa cô về nhà xem di vật của Tưởng Y Nhiên?

Cô còn đang nghi hoặc bất an thì chiếc Maybach đã dừng lại trước cửa biệt thự. Tiếu Nhiễm lập tức nhận ra căn biệt thự này gần giống như nhà của bố mẹ chồng không có nhiều khác biệt lắm, chính là cái sân không trồng nhiều loài hoa giống như sân nhà bố mẹ chồng, ngược lại được bao trùm bởi cỏ dại, làm cho người ta có cảm giác hoang vắng.

“Xuống xe!” Sau khi Cố Mạc đóng cửa xe, lạnh lùng ra lệnh cho Tiếu Nhiễm.

Tiếu Nhiễm vừa mới thò chân ra khỏi chiếc Maybach đã bị Cố Mạc vô tình túm lấy đi về phía trước.

Cô đang chật vật vì bị anh kéo đi thì nhìn thấy một người đàn ông mặc áo dài màu trắng chào đón.

“Ông Cố.”

“Hôm nay thế nào?” Cố Mạc sắc mặt nghiêm trọng hỏi.

“Không có chuyển biến.”

“Tôi đi thăm cô ấy.” Cố Mạc nói xong, liền kéo Tiếu Nhiễm lên lầu.

Tiếu Nhiễm bước lên mỗi một bậc thang càng cảm thấy bất an:”Chú, chúng ta đi thăm ai?”

Cố Mạc không nói gì, đẩy một cái cửa phòng ra, đẩy mạnh Tiếu Nhiễm vào đó:”Bi kịch!”

Bi kịch?

Tim Tiếu Nhiễm thiếu chút nữa thì bật ra ngoài.

“Cố Mạc, cháu rốt cuộc cũng đưa Y Nhiên đến thăm ta!” Lúc này một người phụ nữ trung niên đầu tóc rối tung không biết từ chỗ nào chạy tới, dùng sức ôm cô vào lòng:”Y Nhiên, bảo bối của mẹ! Con rốt cuộc cũng đến thăm mẹ rồi!”

Tiếu Nhiễm sợ hãi trừng mắt thật lớn, đồng tử tối đen mở to, giống như bị ma quỷ ám ảnh:”Cô…..cô à, cháu không… không phải Y Nhiên.”

“Nói dối! Con chính là Y Nhiên! Con chính là con gái bảo bối của mẹ!” Người phụ nữ bị thần kinh ôm lấy mặt Tiếu Nhiễm, e rằng nhìn bao nhiêu cũng không đủ.

“C…h…chú…em sợ…..” Tiếu Nhiễm đưa mắt về phía Cố Mạc cầu cứu. Nhưng lần này dường như Cố Mạc dường như bị hận thù che đỏ mắt, thờ ơ với sự hoảng loạn của Tiếu Nhiễm.

Ánh mắt người phụ nữ kia đột nhiên trở nên hung ác, lúc Tiếu Nhiễm không đề phòng đột nhiên ra sức bóp cổ cô:”Mày không phải con gái của tao! Nói! Mày giấu con gái tao ở chỗ nào?? Chính mày cướp con gái của tao!”

Tiếu Nhiễm cảm giác sắp không thể thở nổi nữa, nhưng nỗi đau cơ thể không thể so sánh với sự bi thương trong lòng cô.

Cô đã nhận ra thân phận của đối phương, biết ý nghĩ “bi kịch” Cố Mạc nói đến là gì.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT