Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 202: Hận em đi! hận em thật sâu!!: Tiền tài đều vô dụng

“Lấy lại nước mắt của cô đi! Gia đình này không cần cô phải thương cảm!” Cố Mạc xoay người, tự ép chính mình không được nhìn nước mắt chua xót của Tiếu Nhiễm.

Nhắm mặt lại, cái nhăn mày khi cười của Y Nhiên như toàn bộ ánh sáng trong mắt anh.

Căn nhà này có vô số kỉ niệm của anh và Y Nhiên, giờ này nhớ lại anh phát hiện ra linh hồn mình đều bị trí nhớ chiếm cứ mất rồi.

Sự tuyệt vọng và bi thống khi đột nhiên mất đi tất cả kịch liệt xé rách trái tim anh, tình yêu của anh, linh hồn của anh.

Anh đột nhiên dùng sức đấm xuống mặt bàn.

Tiếu Nhiễm ngồi xổm, lấy tay che mặt, che đi nước mắt, nhưng phát hiện ra mình bất lực.”Xin lỗi! Xin lỗi! Xin lỗi! Xin lỗi! …”

Cô biết dù có nói trăm ngàn câu xin lỗi cũng không thể nào xóa nhòa đi được tội lỗi của mình.

Tiếu Nhiễm khóc làm cho anh đau lòng. Anh ngồi xổm trước mặt cô, dùng sức nắm lấy bả vai cô, ảo não quát nhẹ:”Cô việc gì phải áy náy? Người không phải do cô giết!”

“Em chính là thủ phạm.” Tiếu Nhiễm bị cảm giác tội lỗi tra tấn, thốt ra chân tướng.

Ngay khi cô định nói ra toàn bộ sự thật thì điện thoại của Cố Mạc đột nhiên đổ chuông.

Anh buông Tiếu Nhiễm ra, đứng dậy nghe điện thoại.

Nhìn gương mặt thẳng thắn và cương nghị của Cố Mạc, Tiếu Nhiễm đột nhiên mất đi dũng khí.

Một khi chân tướng bại lộ, anh còn có thể yêu chiều cô như trước đây không?

Lòng cô càng căng thẳng, đau đến toát mồ hôi lạnh.

Cô biết đáp án là gì: Anh sẽ hận cô! Đem toàn bộ oán hận với cha đổ hết lên đầu cô.

Cô sợ hãi ôm bả vai, không dám tưởng tương đến kết quả kia.

Cô không sợ chết, cô chỉ sợ Cố Mạc hận cô, phớt lờ cô.

Cô sợ những tình cảm lưu luyến sẽ không bao giờ mang lại ấm áp cho cô nữa.

So với chết còn đáng sợ hơn!

Lúc này cô mới tỉnh táo nhận ra mình yêu Cố Mạc.

Cô ra sức cắn môi, cho dù cắn đến chảy máu.

Sau khi cúp điện thoại, Cố Mạc xoay người liền nhìn thấy trên môi Tiếu Nhiễm có vết máu. Anh đau lòng nhíu mi, bắt đầu tự trách. Bi kịch này không hề liên quan đến Tiếu Nhiễm, chính mình bắt cô nhận lấy tội nghiệt của cha cô. Việc này đối với Tiếu Nhiễm mà nói có chút tàn nhẫn. Không tìm thấy khăn giấy, anh cũng không có thói quen mang khăn tay, vì thể liền lấy tay áo giúp cô lau khóe miệng.

“Nha đầu, hôm nay anh có chút không kiềm chế được cảm xúc. Đừng khóc.”

“Chú, anh hận em đi! Hận em thật sâu! Anh không cần phải thương em!” Tiếu Nhiễm ôm thắt lưng Cố Mạc, bức bối nói.

“Nói ngốc cái gì vậy?” Cố Mạc thanh âm khàn khàn trách mắng.

Tiếu Nhiễm lưu luyến cuộn mình vào trong lòng Cố Mạc, không dám buông anh ra. Cô sợ nếu cô buông lỏng vòng tay, anh vĩnh viễn sẽ không để ý đến cô nữa. Cảm giác tội lỗi tra tấn trái tim cô:”Chú, nếu như hung thủ là em, không phải cha, anh vẫn muốn trả thù?”

“Em bị choáng à?” Cố Mạc đau lòng cảm thấy bất đắc dĩ. Anh ngồi xuống ôm lấy Tiếu Nhiễm r đi ra ngoài.

“Ông Cố” Một bác sĩ gọi Cố Mạc lại, “Tôi cảm thấy tâm bệnh của bà Tưởng phải được chữa bằng tâm dược. Kháng sinh chỉ có thể khống chế bệnh tình không để bà ấy chuyển biến xấu nhưng không cách nào kéo được bà ấy ra khỏi ngõ cụt tuyệt vọng. Những lúc anh không bận thì nên đến thăm bà ấy nhiều hơn, có lẽ tình thân sẽ trợ giúp cho bà ấy hồi phục.”

Cố Mạc gật gật đầu, ôm Tiếu Nhiễm rời đi.

Tiếu Nhiễm vụng trộm nhìn vị bác sĩ kia, cảm giác tội lỗi lại trào dưng trong lòng.

Cô hận chính mình không phải là bác sĩ, không có biện pháp gì chữa khỏi bệnh cho bà Tưởng.

Cố Mạc đặt Tiếu Nhiễm vào ghê phụ rồi phóng xe đi.

Tiếu Nhiễm tưởng anh muốn đưa cô về nhà, ai ngờ không phải, chẳng bao lâu liền đến cửa nhà bố mẹ chồng. Lúc này cô mới nhớ ra Cố Mạc từng nói anh và Y Nhiên là hàng xóm, hai người là thanh mai trúc mã lớn lên bên nhau, tình cảm sâu sắc. Nếu không có cô, anh và Y Nhiên giờ này e là đã con cái thành đàn, ngày ngày vui vẻ hạnh phúc, hai ông bà nhà họ Tưởng có thể ngậm kẹo hưởng thụ trêu đùa với cháu chắt. Hung thu phá hủy tất cả hạnh phúc chính là cô.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT