Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 204: Bình tâm ôm ấp

“Chú à....Tai nạn xe cộ thật ra là...” Tiếu Nhiễm muốn nói ra sự thật lại bị Cố Mạc ngăn cản.

“Chúng ta không nói những chuyện này. Nha đầu, đừng vì hôm nay nhìn thấy mà áy náy. Những bi kịch này phát sinh không phải do em tạo nên.” Cố Mạc hôn nhẹ lên trán cô, giúp cô đắp kín chăn: “Anh đi bật nước, lát nữa có nước ấm, có thể thả lỏng người, cho em ngủ ngon.”

“Chú à...” Tiếu Nhiễm túm chặt cánh tay Cố Mạc, xoắn xuýt nhìn đối phương.

“Đừng sợ.” Âm thanh của anh khàn khàn an ủi cô. Tại sao trong mắt cô lại có đầy sám hối áy náy và bất an?

Là bị bác dọa?

Anh nguyện ý chỉ là muốn để cho cô rõ ràng ba của cô đắc tôi, không cần cầu tình với anh. Không nghĩ tới vừa vào Tưởng gia, anh liền có chút cảm xúc thất thường, chỉ giam mình trong đau khổ mà không bận tâm đến sợ hãi của cô.

Tiếu Nhiễm ôm gối đầu cuộn tròn ở trên giường, tâm tình vô cùng phức tạp.

Nói ra sự thật, có thể trở mặt thành thù.

Không nói ra sự thật, thâm tâm cô lại bị ác cảm tội lỗi hành hạ, không yên bất an.

Cố Mạc pha nước tắm, trở lại phòng ngủ, ôm lấy cô đang cuộn mình trên giường lại đi trở về nhà tắm.

Anh lột sạch cô từ đầu đến chân rồi bỏ vào trong nước ấm, cầm lấy khăn tắm giúp cô lau người.

Tiếu Nhiễm xấu hổ cầm tay anh: “Em... có thể tự mình....”

“Em đảm bảo sẽ không té xỉu?” Cố Mạc quan tâm nhìn khuôn mặt của cô còn trắng hơn cả tờ giấy, lo lắng hỏi han.

Tiếu Nhiễm gật đầu.

Lúc này Cố Mạc mới đứng dậy rời đi. Anh không đóng cửa toilet, bởi vì anh sợ Tiếu Nhiễm ở bên trong nhỡ đâu ngã sấp xuống hoặc hôn mê. Trải qua một lần hôn mê bất tỉnh, anh biết cô rất mẫn cảm và yếu ớt. hôm nay cô lại bị quá nhiều kích thích.

Dựa vào lan can ban công, anh phiền toái hơi vò tóc.

Cố Tương gõ cửa, nhìn thấy cửa không khóa liền đẩy cửa đi vào: “Anh?”

Cố Mạc nghe được âm thanh liền nhanh chóng vẫy tay với cô: “Tiếu Nhiễm đang tắm.”

“Em còn tưởng rằng hai người tắm uyên ương, nên ngại đi vào.” Cố Tương cầm một hộp chocolate tiến vào, cười khẽ theo sát Cố Mạc.

Cố Mạc lạnh lùng trừng mắt nhìn cô, xoay người đi về phía bên ngoài hoa viên. Trong hoa viên có một chiếc xích đu đã loang lổ, dường như nói cho mọi người biết nó đã trải qua sương gió thế nào. Còn nhớ rõ mới trước đây anh vẫn thích chen lách ở trên như cũ, để kể đồng thoại Andersen cho cô nghe. Hai mươi mấy năm qua đi, xích đu vẫn còn đây, Y Nhiên lại giống như nàng tiên cá, hóa thành bọt biển biến mất, anh cũng không thể với tay được.

“Anh, cho anh này!” Cố Tương đem chocolate nhét vào trong tay anh: “Chocolate có thể an thần, để cho tâm tình của anh tốt hơn.”

“Cảm ơn!” Cố Mạc cảm kích cười cười.

“Ai, em đây là có bao nhiêu thương hoa tiếc ngọc!” Cố Tương bưng mặt mình, trêu chọc cười nói.

Cố Mạc cười xoa má cô.tâm tình tối om từ trưa đến giờ thoáng cái liền chuyển biến tốt đẹp.

“Em đi, nhớ rõ khóa trái cửa, nếu không thì thì thoảng lại xông vào thì đụng phải anh chị đag tắm uyên cương mất.” Cố Tương nói, cười chạy ra khỏi phòng.

Cố Mạc nhìn chocolate trong tay, trong mắt tràn ngập lo lắng.

Nhà vĩnh viễn là nơi ấm áp nhất, bởi vì nơi này có rất nhiều người quan tâm anh!

Tiếu Nhiễm ở trong bồn nước nóng ngủ thiếp đi, chờ cô rốt cuộc tìm được sức lực đứng lên khỏi bồn tắm, thì thấy Cố Mạc đi tới cửa. Cô khó xử ôm ngực, bối rối quay lưng lại.

Cố Mạc bước đến bên cạnh cô, anh lấy khăn tắm ra bao lấy cô, bế lên.

Tiế Nhiễm quyến luyến tựa sát vào trong lồng ngực của anh, cảm giác an lành.

“Thiếu chút nữa đã nghĩ là em té xỉu rồi.” Cố Mạc khàn khàn nói.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT