Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 219: Chỉ cần làm vợ của anh là được

Editor: Xẩm Xẩm

Tiếu Nhiễm bưng một chén gà hầm, cảm động cười. Tuy rất đơn giản, nhưng ăn rất ngon, bởi vì đây là Cố Mạc tự tay nấu cho cô.

Cô vừa ăn vừa giơ ngón tay cái lên với Cố Mạc: “Ăn ngon!”

Cố Mạc chỉ sờ sờ đỉnh đầu của cô, ánh mắt nhợt nhạt dừng lại trên thân thể cô, đang nhìn đến tướng ăn của cô giống như hổ đói, buồn cười hỏi: “Ăn ngon như thế sao?”

“Đương nhiên! Không tin anh cũng thử đi.” Tiếu Nhiễm ngẩng đầu, cười nói.

Cố Mạc cầm đôi đũa trên tay cô, trực tiếp nhét đồ ăn vào trong miệng mình.

“Chú à, đó là của em!” Tiếu Nhiễm đỏ mặt kháng nghị. Anh vậy mà ăn đồ thừa của cô!”

“Tay nghề của anh cũng không tệ lắm!” Cố Mạc vừa lòng nói.

“Có thể mở tiệm mì được rồi.” Tiếu Nhiễm giơ ngón cái lên, khen anh.

Lúc này, Cố Tương cũng bưng một chén mì qua: “Chị dâu nhỏ, ăn ngon vậy sao?”

Tiếu Nhiễm gật đầu: “Ăn ngon!”

Cố Tương nửa tin nửa ngờ lấy một đôi đũa, nếm một miếng: “Hương vị giống nhau, em còn tưởng tay nghề của anh đột nhiên tăng lên.”

“Bởi vì em không nếm được tinh túy của nó.” Cố Mạc đàm mạc liếc cô một cái, bắt đầu cùng ăn một chén mì với Tiếu Nhiễm.

“Ghê tởm!” Cố Tương liếc anh mình một cái, bắt đầu ăn mỳ: “Anh nói thẳng đầy là bát mì có tình yêu thì không phải là xong rồi sao?”

Cố Hoài Lễ uống trà, thưởng thức người thân đấu võ mồm, trên mặt lộ ra nụ cười yếu ớt.

Ông đã từng nghi ngờ mục đích Cố Mạc cưới Tiếu Nhiễm, không nghĩ muốn để cho bi kịch năm đó làm ảnh hưởng đến người vô tội. Hiện giờ xem ra con trai và Tiếu Nhiễm rất ăn ý, nghi ngờ của ông nên có thể ngừng lại.

Lúc này, bà nội Cố được bảo mẫu đẩy ra, bà nghe được âm thanh huyên náo của ba đứa trẻ, tò mò hỏi: “Náo nhiệt như vậy sao?”

Cố tương cầm đũa gõ vào bát, cười nói: “Bà nội, anh tự mình xuống bếp, hiếm lạ đi?”

“hiếm lạ!” Bà nội Cố hô hô cười nhìn thoáng qua cháu trai và cháu dâu ăn cùng một chén mì: “Đời này bà cũng chỉ nếm trứng chim cùng với Tiểu Mạc một lần.”

“Anh không thích xuống bếp sao?”

“Anh ấy đã từng nói thời gian của anh đấy sẽ không thể lãng phí vào những chuyện nhà vụn vặt được.” Cố Tương ghé sát lỗ tai Tiếu Nhiễm, khoa trương nói: “Anh ấy là một người hận không thể biến thời gian 24 giờ của một ngày thành 48 giờ để học hành, công việc điên cuồng.”

“Thật sao?” Tiếu Nhiễm cười nhìn thoáng qua Cố Mạc. Anh hình như có rất nhiều ngoại lệ dành cho cô. Anh xuống bếp nấu ăn cho cô không phải lần đầu tiên, anh có thể chịu đau ở ngón tayd dể mát xa cho cô, lúc cô khổ sở anh sẽ ôm cô an ủi...

Cô có thể kiêu ngạo và mừng thầm ở trong lòng một chút sao?

Dường như Cố Mạc đã rất thích cô rồi.

“Bởi vì anh em không có thời gian xuống bếp, Y Nhiên đã học một lớp nấu ăn. Lúc bọn họ du học ở Mỹ mấy năm đó đều là Y Nhiên nấu cơm, nghe Y Nhiên nói, anh em cũng chưa từng làm trứng ốp bao giờ.”

“A... Chị không biết nấu ăn.” Tiếu Nhiễm nghe được Cố Tương nói, tâm tình có chút uể oải, cô thấy được dáng vẻ xinh đẹp của Y Nhiên, cũng không nghĩ Y Nhiên là diễn viên múa, lại có thể xuống bếp. Cô lấy gì so với cô ấy đây? Như vậy không đúng tý nào cả, ngay cả chính cô cũng ghét bỏ bản thân mình.

Dường như Cố Tương ý thức được mình nói sai, lập tức vỗ miệng mình một cái: “Chị dâu nhỏ, đừng nghe em nói bừa. Anh em đồng ý vì chị xuống bếp, đây chính là văn sở vị văn của anh ấy.”

“Nấu cơm đã có người hầu, em chỉ cần làm vợ anh là được.” Cố Mạc sờ gáy cô, cười nhạt nói.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT