Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 232: Yêu thương nhung nhớ quá nên gây họa

Lúc Tiếu Nhiễm và Cố Mạc cùng đi đến đích, vừa lúc đám người Ninh Hạo đang truy đuổi nhau lao xuống dưới. Ninh Hạo và Lynda ngang tài ngang sức, không ai nhường ai.

Tiếu Nhiễm nhìn thấy Lynda sắp đuổi kịp Ninh Hạo, liền giơ hai tay lên làm loa hô to về hướng Ninh Hạo: “Lớp trưởng, cố lên!”

Có lẽ nhờ có Tiếu Nhiễm cổ vũ, tốc độ lao xuống của Ninh Hạo đột nhiên nhanh hơn. Chỉ thấy anh bung người lên không thật đẹp mắt, trượt trên mặt tuyết thật phong độ, trượt đến trước mặt đám Tiếu Nhiễm thì dừng lại một cách lưu loát, vững vàng đứng bên cạnh Tiếu Nhiễm.

“Lớp trưởng, cậu giỏi quá!” Tiếu Nhiễm kích động muốn ôm Ninh Hạo, nhưng lại bị Cố Mạc túm lại, giam cầm chặt chẽ trong lồng ngực. Cô đành phải giơ ngón tay cái về phía Ninh Hạo.

“Thực ra Lynda trượt tốt hơn.” Ninh Hạo ngượng ngùng cười cười.

Lynda trượt đến trước mặt bọn họ với tư thế hoàn mỹ, kiêu ngạo nói:”Bạn học Ninh, một một.”

“Thế thì hòa.” Ninh Hạo thản nhiên cười nói.

Lúc này Tiếu Lạc và Trịnh Húc cũng trượt đến nơi.

Nghe được lời nói của Ninh Hạo, Tiếu Lạc lập tức tự trách:”Anh Ninh Hạo, đều tại em. Nếu em không làm anh ngã, lần đầu tiên anh cũng có thể về nhất.”

Tiếu Nhiễm nghe thấy trào phúng hừ một tiếng. Khu trượt tuyết rộng như vậy, nhiều người như vậy, Tiếu Lạc sao có thể chọn đúng Ninh Hạo mà ngã lên chứ? Bụng dạ không phải thâm nho bình thường!

“Không sao. Chỉ là trò chơi thôi mà.” Ninh Hạo thản nhiên nói.”Hơn một giờ rồi, đi ăn cơm thôi, tôi mời.”

Trịnh Húc vỗ bả vai Ninh Hạo, cười nói:”Sao có thể để cậu mời được? Cố tổng còn chưa đấu trận nào đã nhận thua rồi.”

“Tôi mời!” Cố Mạc nói xong, liền ôm Tiếu Nhiễm trở về.

……

“Anh Ninh Hạo, tay anh làm sao vậy?” Tiếu Lạc đến ngồi cạnh Ninh Hạo, liền ngạc nhiên kéo bàn tay Ninh Hạo, quan tâm hỏi.

Tiếu Lạc vừa thốt lên xong, ánh mắt mọi người đều dồn vào bàn tay của Ninh Hạo. Tiếu Lạc lo lắng, Lynda thì bày ra vẻ mặt xem kịch vui, Cố Mạc thì lạnh lùng, còn Trịnh Húc chỉ là bình tĩnh.

“Không sao. Không có gì đáng ngại cả.” Ninh Hạo lập tức rút tay ra, thản nhiên nói.

“Bị đá cắt qua rồi, sao lại không sao chứ?” Tiếu Lạc hờn dỗi nói.”Anh Ninh Hạo, lát nữa em giúp anh bôi thuốc.”

“Thật sự không cần.” Ninh Hạo vội vàng cự tuyệt. Anh lại càng ngượng ngùng thì Tiếu Lạc càng dính lấy, vì thế lần này anh trực tiếp cự tuyệt.

“Bị thương rất nặng sao?” Tiếu Nhiễm nhăn mi, nghiêm túc nhìn Ninh Hạo, anh đang giấu đi bàn tay phải thì cô đã ra lệnh,”Đưa tay ra đây cho tớ!”

Ninh Hạo vẫn do dự đưa tay ra.

Tiếu Nhiễm nhìn lòng bàn tay Ninh Hạo có vết thương dài hai tấc, không giống như bị đá đâm ngược lại giống như bị một vật gì đó cứa qua:”Rốt cuộc sao lại bị thương?”

“Chỉ bị xước thôi mà.” Ninh Hạo vẫn không chịu nói thật.

“Có phải bị ván trượt tuyết cắt qua không?” Tiếu Nhiễm nhớ tơi Tiếu Lạc làm Ninh Hạo bị ngã, liền sa sầm mặt mày hỏi.

Ninh Hạo chỉ thản nhiên cười cười,”Không cần lo lắng, không chảy nhiều máu, chỉ nhìn trông đáng sợ thôi.”

“Trở về phòng tôi sẽ băng bó cho cậu.” Cố Mạc đạm mạc nói.

“Cám ơn, tôi có thể tự làm được.” Ninh Hạo lạnh nhạt cự tuyệt đề nghị của Cố Mạc.

“Anh Ninh Hạo, thực xin lỗi! Nhất định là tại em rồi! Em thề rằng em không hề cố ý!” Tiếu Lạc giơ tay lên thề.

“Không phải cố ý đụng vào lớp trưởng, chắc là yêu thương nhung nhớ quá mới đụng vào đúng không?” Tiếu Nhiễm lạnh lùng nhìn Tiếu Nhiễm. Nếu là người con gái khác theo đuổi Ninh Hạo, cô sẽ không có ý kiến, Ninh Hạo là một đối tượng rất tốt, Tiếu Lạc bụng dạ hẹp hòi, yêu một người như thế, chỉ sợ sẽ bị tổn thương.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT