Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 237: Tâm cơ dưới sự ngây thơ

Tiếu Lạc đi đến bên cạnh Ninh Hạo, lặng lẽ duỗi tay tiến vào khuỷu tay anh, sau đó ra vẻ khờ dại cười chào hỏi: “Chị, anh rể, hai người mới về hả?”

“Hai người?” Tiếu Nhiễm nhìn thấy Tiếu Lạc kéo cánh tay Ninh Hạo, không khỏi lo lắng nhíu mày. Đây là Ninh Hạo bị Tiếu Lạc mê hoặc sao?

“Gặp được ở bờ hồ.” Ninh Hạo vội rút cánh tay của mình ra, vội vàng giải thích. Anh sợ Tiếu Nhiễm hiểu lầm, dù cho trong lòng cô không thích anh, anh cũng không muốn để lại ấn tượng phong lưu trong lòng cô. Tiếu Lạc vừa đề nghị ra bờ hồ tản bộ, anh lạnh lùng từ chối, một mình chạy về khách sạn. Anh không nghĩ tới Tiếu Lạc sẽ đuổi theo. “CHúng mình không có hẹn nhau...”

“Cậu không cần giải thích với mình. Mình chỉ hy vọng cậu có thể mở to mắt.” Tiếu Nhiễm nhìn thoáng qua Tiếu Lạc, thật sự nói với Ninh Hạo.

Tiếu Lạc oán hận nắm chặt quả đấm. Đây là Tiếu Nhiễm không muốn gặp cô sao, vậy mà muốn ly gián quan hệ giữa cô và Ninh Hạo. Tiếu Nhiễm rất xấu rồi! Chính cô ta có hạnh phúc của Cố Mạc, lại không để cô và Ninh Hạo ở bên nhau.

Cô và Ninh Hạo ở cùng một chỗ thì liên quan gì đến Tiếu Nhiễm rồi hả?

Vẫn là cô ta muốn một chân giẫm lên hai thuyền sao?

Hư hỏng!

Xấu lắm!

Chỉ để bản thân cô ta được hạnh phcus!

Trên thế giới này làm sao có thể có người chị nào ích kỷ như vậy?

Ninh Hạo di chuyển sang bên cạnh một bước, tận lực kéo ra khoảng cách với Tiếu Lạc: “Tiếu Nhiễm, mình hiểu rõ.”

“Cậu hiểu là được. Mình cũng là muốn tốt cho cậu, có người có tâm cơ lại che giấu bằng vẻ ngây thở bên ngoài.” Tiếu Nhiễm nói xong, quay người nhìn Cố Mạc: “Chú, chúng ta đi vào thôi.”

Cố Mạc lạnh lùng gật đầu với Ninh Hạo, liền ôm Tiếu Nhiễm đi vào khách sạn.

Ninh Hạo cũng cần phải đi vào, lại bị Tiếu Lạc túm chặt.

“Anh Ninh Hạo, anh thật sự tin lời chị nói, cho rằng em là một người con gái tâm cơ?” Tiếu Lạc bi thương nhìn Ninh Hạo.

Ninh Hạo không nói gì nhìn Tiếu Lạc. Vấn đề như vậy muốn anh trả lời thế nào? Nói không tin thì đó là trái lương tâm, nói tin thì sẽ xúc phạm đến Tiếu Lạc. Cho dù cô tâm cơ sâu sắc, anh cũng không để ý đến thì cũng không ảnh hưởng đến anh.

“Anh Ninh Hạo...” Tiếu Lạc lên tiếng gọi.

“Anh trở về tắm rửa một cái. Lát nữa xuống ăn cơm.” Ninh Hạo nghiêm mặt nói xong, liền vượt qua Tiếu Lạc đi vào trong khách sạn.

“Anh Ninh Hạo, lát nữa cùng đi đi. Em tắm rửa xong đến phòng tìm anh.” Tiếu Lạc bám lấy Ninh Hạo, ân cần nói.

Ninh Hạo cau mày, không cảm xúc nhấp môi mỏng một phen. Tiếu Lạc không nghe ra được sự từ chối của anh sao? Tới cùng là cô có phải là con gái rụt rè hay không?

“Không phải anh rất đói, có thể tới khuya mới xuống ăn cơm, em đừng...” Ninh Hạo uyển chuyển từ chối.

“Không sao, giữa trưa em đã ăn thật no, cũng không phải rất đói.” Tiếu Lạc ngẩng đầu, cấp cho Ninh Hạo một nụ cười: “Anh Ninh Hạo, hẳn là anh không nhẫn tâm để em ăn cơm một mình chứ?”

Cô đã hèn mọn đến mức này, nhìn anh lại có thể từ chối thế nào đây!

Quả nhiên, Ninh hạo giống như cô nghĩ, không tìm được lý do để từ chối.

“Anh tắm rửa xong thì tìm em.” Ninh Hạo đành phải đồng ý, thế nhưng anh không đồng ý để cô đến phòng mình. Nhỡ đâu anh đang tắm, cô chạy tới gõ cửa, kia không phải cực kỳ xấu hổ?

“Cũng được.” Tiếu Lạc không kiên trì nữa, vui vẻ gật đầu: “Anh Ninh Hạo, cảm ơn anh đồng ý đi cùng em!”

Ninh Hạo đi vào thang máy, không yên lòng nhớ đến Tiếu Nhiễm.

Cô ổ bên Cố Mạc cười đến sáng lạn như thế, là tìm thấy tình yêu thật sự sao?

“Chị của em hình như rất yêu anh rể, tuy anh rể không hề yêu chị ấy.” Tiếu Lạc giống như vô ý nói.

“Cố Mạc không thích Tiếu Nhiễm?” Ninh Hạo không tin nhìn Tiếu Lạc.

“Chị của em tính tình đại tiểu thư, anh rể em là người đàn ông như thế làm sao nhẫn nhịn được tính tình của chị ấy.” Tiếu Lạc nhẹ nhàng chu miệng.

Ninh Hạo không nói gì. Anh biết Tiếu Lạc cố ý nói xấu Tiếu Nhiễm, anh và Tiếu Nhiễm đã ở bên nhau 15 năm, làm sao có thể không rõ ràng Tiếu Nhiễm như thế nào? Cô chỉ có chút tính tình đại tiểu thư, nhưng là vốn dĩ không chọc người ta chán ghét. Tiếu Nhiễm hồn nhiên khiến người ta thích, mà Tiếu lạc hồn nhiên lại làm cho người ta buồn nôn.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT