Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 247: Để cho cô xấu mặt

Sau khi Lynda mặc áo cứu sinh, xoay người đi đến đối diện với Tiếu Nhiễm, kiêu ngạo cười cười. Tiếu Nhiễm không trượt tuyết giỏi bằng cô, thuyền buồm bơi lội càng không thể. Lúc cô học đại học đã từng tham gia đại hội thể dục thể thao, giành được nhiều giải thưởng.

Cố Mạc kéo áo phao cứu sinh cho Tiếu Nhiễm, đứng dậy kiểm tra một chút, sau đó quan tâm hỏi han: “Sợ à?”

“Không sợ, anh có thể bảo vệ em!” Tiếu Nhiễm cười ngẩng đầu, tràn ngập tin tưởng nhìn Cố Mạc.

Ba không biết bơi, cho nên loại vận động dưới nước này, cô chưa từng tham gia. Nhưng có Cố Mạc ở đây, cô không sợ gì cả.

Cố Mạc cưng chiều xoa tóc của cô: “Anh sẽ không để em rớt khỏi thuyền.”

Ngay lúc Lynda ghen tỵ nhìn Cố Mạc động viên Tiếu Nhiễm, Trịnh Húc đã chạy tới: “Cố tổng, thuyền đã chuẩn bị xong.”

“Cậu và Lynda cứ thoải mái chơi đùa! Hôm nay không nói chuyện công việc, tất cả điện thoại cũng không tiếp!” Cố Mạc nói xong, liền kéo Tiếu Nhiễm lên thuyền.

Khi Tiếu Lạc kéo theo Ninh Hạo chạy đến, nhìn thấy Cố Mạc đang nhảy lên thuyền, sau đó đưa tay cho Tiếu Nhiễm. Cô lập tức kêu to: “Chị, anh rể, hai người cũng ở đây sao?”

Tiếu Nhiễm nghe được âm thanh của Tiếu Lạc, không cảm xúc nhíu mày, thiếu chút nữa rơi xuống nước.

Cố Mạc khẩn trương duỗi tay, kéo Tiếu Nhiễm vào trong ngực. Sau một lúc sợ bóng sợ gió, anh vỗ lưng cô, ngẩng đầu, lạnh lùng trừng mắt nhìn Tiếu Lạc một cái: “Chị, chị không sao chứ? Không phải em cố ý dọa chị đâu!” Tiếu Lạc vội vàng giải thích.

“Không sao!” Tiếu Nhiễm liếc mắt nhìn Ninh Hạo một cái, liền đừng ở bên cạnh thuyền, giúp Cố Mạc buộc dây thừng.

“Nhìn có vẻ hay hay. Anh Ninh Hạo, chúng ta cũng chơi thuyền đi?”

“Anh rất muốn chơi cái khác. Tự em chơi đi.” Ninh hạo nói xong, liền đi hướng khác, bỏ lại Tiếu Lạc một mình.

Tiếu Lạc oán hận trừng mắt nhìn bóng lưng của Ninh hạo.

Cô thuê một chiếc thuyền đơn, sau khi ăn mặc chỉnh tề, cố gắng tiếp sát bọn Tiếu Nhiễm. Hôm nay cô rất muốn để cho Tiếu Nhiễm xấu mặt.

Cố Mạc và Tiếu Nhiễm, cùng nhau đồng hành đi tới đi lui, có nhiều lần người của bọn họ nghiêng đến 90 độ, khi lưng của bọn họ xẹt qua trên mặt hồ khi đó, Tiếu Nhiễm kích thích hoan hộ: “Cố Mạc, quá kích thích rồi!”

Cố Mạc chỉ cúi đầu, cưng chiều hôn lên đỉnh đầu cô: “Chơi nhảy cầu còn kích thích hơn. Chờ em học được cách khống chế thuyền buồm. Anh đưa em đi chơi.”

“Cảm giác rất khó. Ngay cả căn cứ hướng gió như thế nào cũng đều không học xong.” Tiếu Nhiễm quay đầu lại, cười nói. Đột nhiên, trong tầm mắt của cô xuất hiện bóng dạng Ninh Hạo, chỉ thấy anh cầm một đoạn dây, ở trong nước thản nhiên di chuyển thân thể, giống như đang làm kỹ năng đặc biệt, đẹp trai rõ ràng: “Cố Mạc, anh nhìn đi! Lớp trưởng!”

“Đó chính là nhảy cầu. Không nghĩ tới cậu ta chơi giỏi như vậy.” Cố Mạc nhấp môi mỏng, không tình nguyện khen ngợi.

“Em cũng không nghĩ tới, thế nhưng lớp trưởng là kiện tướng thể dục thể thao, loại vận động này đối với cậu ấy chỉ là một bữa ăn sáng!” Tiếu Nhiễm kiêu ngạo khen ngợi Ninh hạo, giống như đang khen ngợi anh của mình.

“Anh cũng có thể!” Cố Mạc ăn giấm nói, vẻ mặt lạnh dần.

“Chắc chắn anh không bằng lớp trưởng.” Tiếu Nhiễm nghịch ngợm cời nói, cố Mạc thật sự càng ngày càng thích ghen tỵ

Ngay lúc anh còn muốn chứng minh mình còn chơi nhảy cầu cũng tốt, thuyền của Tiếu Lạc đột nhiên đánh về phía bọn họ.

Tiếu Nhiễm không hề phòng bị liền ngã xuống.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT