Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 248: Hô hấp nhân tạo

Editor: Quỷ Quỷ

Chờ Cố Mạc cố định được thuyền buồm quay lại muốn tìm Tiếu Nhiễm nhưng không thấy cô đâu cả. Hô vài tiếng đợi một lúc cũng không được đáp lại anh lo lắng cởi bỏ dây thừng trên người, không chút do dự nhảy xuống nước. Xuống dưới nước anh tìm kiếm khắp nơi, đột nhiên cách đó không xa nhìn thấy hai bóng người, anh lập tức bơi về phía bọn họ.

“Chị, anh rể!” Tiếu Lạc sau khi giả bộ rơi xuống hồ cũng hô lớn.

Tiếu Nhiễm cảm giác mình bị rơi xuống nước có tránh kiểu gì cũng không thoát, đến khi sắp hít thở không thông thì đột nhiên có người ôm cổ cô trồi lên mặt nước. Cô liều mạng giãy dụa thật lâu.

“Cô từ từ thôi! Nếu còn giãy dụa cô sẽ làm cho Ninh Hạo cũng phải rơi xuống hồ cá giống cô đấy!” Bên cạnh đột nhiên vang lên một giọng nữ sắc bén.

Là Lynda!

Cô ta có ý gí?

Người ôm cổ cô là Ninh Hạo?

“Tiếu Nhiễm, đừng sợ!” Giọng nói dịu dàng của Ninh Hạo truyền đến, mang theo sự trầm ổn, nháy mắt trấn an được Tiếu Nhiễm đang sợ hãi.

Ninh Hạo đưa Tiếu Nhiễm lên bờ, lập tức hô hấp nhân tạo cho cô.

Khi Tiếu Nhiễm nôn được ra nước rồi, Ninh Hao kích động ôm lấy Tiếu Nhiễm.

Trải qua một lần sinh tử trong nhát mắt, Tiếu Nhiễm vẫn đang chìm trong khủng hoảng, túm lấy áo của Ninh Hạo lặng lẽ rơi lệ. Cô mới rồi còn tưởng mình sẽ phải đi gặp thượng đế. Không ngờ Ninh Hạo đã cứu cô.

“Đừng khóc. Đừng khóc.” Ninh Hạo nhẹ nhàng vỗ lưng Tiếu Nhiễm, dịu dàng trấn an.

Cố Mạc lên bờ thì thấy Tiếu Nhiễm đã bình an. Anh đi đến quỳ xuống trước mặt cô, giọng run run nói:”Nha đầu, thực xin lỗi!”

Lúc biết cô ngã xuống tim anh trống rỗng. Anh sợ mất cô. Giây phút nhảy xuống hồ, anh không ngừng cầu nguyện.Nếu có thể dùng tính mạng của anh đổi lấy bình an cho cô, anh sẽ đồng ý không do dự.

Nhìn thấy Cố Mạc, Tiếu Nhiễm lập tức rời khỏi Ninh Hạo nhào vào lòng Cố Mạc:”Chú! Em còn tưởng không được nhìn thấy anh nữa!”

Cố Mạc gắt gao ôm lấy Tiếu Nhiễm, không nói cho cô nghe nỗi sợ hãi của mình Chỉ dừng sức ôm cô thật chặt, giọt nước mắt ấm nóng rơi xuống vai Tiếu Nhiễm.

Ninh Hạo cảm giác mất mát đứng dậy, lùi lại phía sau.

Lúc Cố Mạc xuất hiện, sự hiện hữu của anh trở nên đáng thương.

Gương mặt Lynda phức tạp nhìn Ninh Hạo:”Có muốn uống một chén không?”

Ninh Hạo lắc đầu, xoay người trầm mặc rời đi.

Lynda nhún vai, đi đến chỗ hai người đang gắt gao ôm nhau trước mặt, đem khăn tắm trong tay ném lên đầu Tiếu Nhiễm:”Xấu muốn chết! Lau nước mắt đi!”

Tiếu Nhiễm kéo khăn tắm xuống, cảm kích nhìn thoáng qua Lynda:”Cám ơn, nếu vừa rồi không có cô, cả tôi và Ninh Hạo đều sẽ gặp nguy hiểm.”

“Ngay cả rơi xuống nước cô cũng không ngoi lên được, rốt cuộc ai dạy cô bơi vậy?” Lynda giọng mỉa mai nói.”Thiếu chút nữa cô đã kéo Ninh Hạo xuống chết chung!”

Nếu là bình thường, Tiếu Nhiễm nhất định sẽ không yếu thế hơn, nhưng cô hiểu được trong lời nói của Lynda có chút lo lắng.”Tôi nhất thời hoảng quá…..”

“Gặp chuyện chỉ biết sợ! Tiếu Nhiễm, bao giờ cô mới trưởng thành được!” Lynda bất mãn nói.

Cố Mạc ho một tiếng, sau đó thản nhiên nói:”Lynda, tại tôi không bảo vệ tốt cho Tiếu Nhiễm.”

Lynda nghe lời nới của Cố Mạc, không phục bĩu môi nói. Ngay lúc đó cô nghe thấy tiếng kêu cứu vang lên dưới hồ.

“Tiếu Lạc?” Tiếu Nhiễm nghe ra được giọng nói này, lập tức hoảng sợ ngồi bệt xuống.

“Để anh đi cứu cô ấy!” Cố Mạc lập tức nhảy xuống nước.

Tiếu Nhiễm cau mày nhìn Tiếu Lạc đang vùng vẫy dưới hồ nước, trong lòng tràn ngập hoài nghe.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT