Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 252: Ôm chặt anh

Editor: Quỷ Quỷ

Tiếu Nhiễm ôm lấy con chó nhỏ, hôn mạnh một cái, tay không ngừng xoa bộ lông dài trắng tinh của nói: “Maltese thật xinh đẹp! Chú, anh nhìn nó có thông minh không này!”

Lúc Tiếu Nhiễm giơ con chó nhỏ trước mặt Cố Mạc, anh lập tức nhíu mày lùi ra sau. Tiếu Nhiễm bị phản ứng của anh làm cho bật cười:”Chú, nó sẽ không cắn anh đâu, anh sợ cái gì chứ?”

“Không sợ!” Cố Mạc lạnh lùng phun ra hai chữ.

“Vậy anh trốn làm gì?” Tiếu Nhiễm càng bế chó nhỏ đến sát vào Cố Mạc.

“Bẩn!” Cố Mạc cau mày, chỉ nói một câu.”Em có biết trên người nó có bao nhiêu vi khuẩn không?”

“Chú, anh bị nghiện sạch sao? Đây có phải là bệnh mà bác sĩ nào cũng mắc phải không?” Tiếu Nhiễm kinh ngạc nhìn Cố Mạc.

Cô biết có một số bác sĩ trong mắt lúc nào cũng có một đống vi khuẩn, bỏ nghề rồi nhìn đâu cũng không thấy sạch sẽ. Trước kia không biết Cố Mạc cũng có bệnh nghiện sạch đó!

“Trước đây Y Nhiên cũng nuôi một con mèo nhỏ, mỗi ngày đều ngủ với nó, sau đó bị bệnh nấm da, mất rất nhiều thời gian mới chữa khỏi được.” Cố Mạc nhíu mi nói.

“Ồ.” Tiếu Nhiễm thả chó con đi, tâm tình buồn bực cắn môi. Hóa ra bệnh nghiện sạch chả liên quan gì đến nghề bác sĩ, hoàn toàn là do bệnh của Y Nhiên.

“Về chưa?” Cố Mạc nhìn thấy Tiếu Nhiễm thả chó con đi, liền quan tâm hỏi.

Tiếu Nhiễm vỗ vỗ tay, liền đi cùng Cố Mạc về khách sạn.

Cố Mạc giữ chặt cô lại, động tác quen thuộc muốn cõng cô lên.

“Người em bẩn lắm.” Tiếu Nhiễm giãy dụa muốn thoát ra.

“Ôm chặt anh!” Cố Mạc ra lệnh tràn ngập uy nghiêm nói.

Tiếu Nhiễm nhìn góc nghiêng của Cố Mạc, tưởng anh tức giận. Cô căng thẳng giữ chặt hai tay không hề ôm cổ anh.

“Anh không chê em bẩn.” Cố Mạc quay đầu lại, thanh âm thô cứng nói.”Ôm chặt anh!”

“Trên tay em có rất nhiều vi khuẩn.” Tiếu Nhiễm không được tự nhiên nói. Anh nói vậy không phải là không muốn làm cô tổn thương đấy chứ? Cô bế chó con lâu như vậy, anh mắc bệnh nghiện sạch sao lại không chê cô bẩn? Nếu cô ôm anh bằng hai bàn tay bẩn thỉu này, anh nhất định sẽ rất khó chịu.

“Trở về tắm thật sạch!” Cố Mạc cắn cắn môi Tiếu Nhiễm nói “Anh giúp em.”

Tiếu Nhiễm cắn môi, kinh ngạc nhìn Cố Mạc:”Tự em cũng có thể…”

“Tại em truyền vi khuẩn cho anh!” Cố Mạc nhìn lướt qua cánh môi Tiếu Nhiễm, mị hoặc nói.

“Nếu như là Tưởng Y Nhiên, anh cũng sẽ không ngại cô ấy bẩn chứ?” Tiếu Nhiễm rất để ý hỏi. Nhìn vẻ mặt của anh thật đáng ghét cô cũng có thể thông cảm. Ở trong lòng anh, cô và Tưởng Y Nhiễn không hề có chung một vị trí.

“Anh sẽ cọ sạch sẽ móng tay của cô ấy.” Cố Mạc nói xong, liền cõng Tiếu Nhiễm đi về khách sạn.

Tiếu Nhiễm dán mặt vào cổ Cố Mạc, hai tay lặng lẽ ôm ngang ngực anh. Anh nói sẽ giúp cô tắm, liệu với Tưởng Y Nhiên cũng sẽ như vậy không?

“Thực sự thích chó con sao?” Cố Mạc trầm giọng hỏi. Anh không quay đầu lại, cho nên Tiếu Nhiễm không nhìn thấy vẻ mặt của anh, đoán không ra suy nghĩ của anh, chỉ có thể ra sức gật đầu, kìm nén nỗi buồn nói:”Trước đây em có từng nuôi một con Maltese, nhưng lại bị người ta đâm xe chết. Em vì thế mà đã đau buồn rất lâu. Cha em không nghĩ em lại thương tâm như vậy, nên không cho em nuôi động vậy nhỏ nữa.”

Cố Mạc “Ồ” một tiếng, trầm mặc cõng Tiếu Nhiễm vào khách sạn, không nói gì thêm.

“Chú, anh yên tâm, em sẽ không nuôi động vật nhỏ đâu.” Tiếu Nhiễm nghiêm túc cam đoan.

“Cố Mạc?” Một giọng nữ tao nhã nhưng lạ hoắc xuất hiện ở sau lưng bọn họ


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT