Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 256: Ngọt ngào

Editor: Xẩm Xẩm

Tiếu Nhiễm mệt đến mức không muốn rời giường, khi bụng đói thầm thì kêu, rốt cuộc cũng nghe được có người gõ cửa. Cô đẩy Cố Mạc ở bên cạnh: “Anh đi mở cửa đi.”

Cố Mạc khoác áo ngủ đi ra cửa. Ngoài cửa, một người phục vụ của khách sạn đang dẩy xe thức ăn, lễ phép gật đầu với anh.

“OK?” Cố Mạc thần bí hỏi han.

“OK!” NgưỜI phục vụ làm một tư thế “OK” với anh.

Cố Mạc vừa lòng nhận xe thức ăn, dùng tiếng Anh lưu loát bảo người phục vụ có thể rời đi. Người phục vụ đi rồi, chính anh có thể đẩy xe ăn vào nhà, cười đối với Tiếu Nhiễm vẫn đang nằm úp sấp trên giường: “Nha đầu, rời giường ăn cơm!”

“Dậy không nổi, ăn thế nào được?” Tiếu Nhiễm lười biếng nằm trên giường, làm nũng chu miệng nhỏ.

Sau khi Cố Mạc dừng xe ăn lại, liền đi về phía phòng ngủ: “Thích làm nũng như vậy?”

“Bỏi vì có người thích.” Tiếu Nhiễm cười nói.

“Nói anh sao?” Cố Mạc ngồi bên giường, vừa nắm lấy tay cô vào trong ngực, hỏi han.

“Anh không thích sao?” Tiếu Nhiễm cười khé hỏi lại, cô thông minh cười: “Vậy em đi tìm lớp trưởng làm nũng vậy!”

“Em dám!” Cố Mạc ấn đầu cô vào trong ngực, âm thanh khàn khàn gầm nhẹ.

Thành công khơi lên cảm xúc của anh, Tiếu Nhiễm kiêu ngạo cười rộ lên.

Cố Mạc nhặt áo ngủ khoác lên cho cô, rồi ôm lấy cô đi ra ngoài.

Tiếu Nhiễm nhìn thấy ở giữa xe ăn có bánh ngọt ba tầng, kinh ngạc ôm cổ anh hỏi: “Chú à, sinh nhật anh sao?”

Cố Mạc nói ra một chuỗi con số: “Thân phận của anh đó?”

“Chú à, sinh nhật anh vào tháng năm, bánh ngọt này là chúc mừng cho ai thế? Dì Lynda sao?” Tiếu Nhiễm bồn chồn hỏi.

“Ngu dốt!” Cố Mạc đặt cô vào ghế ngồi, nắm lấy hai vai của cô, thật sự nói: “Hôm nay là sinh nhật âm lịch của em. Sinh nhật mười tám tuổi của em trải qua không được đẹp, anh muốn bồi thường lại cho em.”

“Chú, sự việc đó cũng không phải đều là lỗi của anh.” Tiếu Nhiễm cảm động đỏ hốc mắt, cô không nghĩ tới Cố Mạc lại để ý như vậy, vậy mà lại tổ chức sinh nhật cho cô ở một đất nước khác.

“Không khóc!” Cố Mạc dùng ngón cái thô ráp lau nước mắt của cô: “Sinh nhật, phải vui vẻ lên, nào, ước nguyện đi!”

Tiếu Nhiễm nắm hai tay thành hình chữ thập, nhắm mắt lại, không lên tiếng nào cầu nguyện. Cô không ước cái khác, chỉ cần ba khỏe mạnh, cầu ông trời cho cô cơ hội ở bên cạnh Cố Mạc. Chỉ cần có được hai điều này, cô sẽ cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất trên thế giới.

Sau khi ước nguyện xong, Tiếu Nhiễm nở nụ cười đẹp, si mê nhìn Cố Mạc. Tuy mặt anh vẫn cực kỳ lạnh lùng như cũ, nhưng trong đáy mắt thâm tình của anh lại khiến cho cô động lòng.

Nhìn thấy nước mắt của cô lại rơi xuống, Cố Mạc lập tức ngồi dậy khỏi chỗ ngồi, ngồi xổm bên cạnh Tiếu Nhiễm, kéo giấy ăn ra lau nước mắt giúp cô: “Anh muốn em được vui vẻ, thế nào mà nước mắt càng ngày càng nhiều?”

“Đây là nước mắt hạnh phúc. Chú à!” Tiếu Nhiễm vừa khóc vừa cười nói.

“Phụ nữ đúng là sinh vật phức tạp.”

“Anh nói gì?” Tiếu Nhiễm giả vờ tức giận.

Dường như Cố Mạc không hiểu cô tức giận điều gì, cúi người hôn lên mặt cô, dịu dàng nói: “Cắt bánh ngọt!”

Tiếu Nhiễm không chịu nổi, từ khóc thành cười. Cô cầm lấy dao cắt một đường ở giữa bánh ngọt, lúc cắt được một nửa, đột nhiên cô phát hiện dao bị chặn bởi một thứ gì đó, liền sửng sốt.

“Làm sao thế?” Cố Mạc cầm tay, dùng lực cắt xuống bên dưới, kết quả dao không thể đi xuống: “Bên trong có thứ gì đó?”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT