Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 257: Hộp báu alibaba

Editor: Xẩm Xẩm

Tiếu Nhiễm nghịch ngợm nói: “Chắc không phải là đầu bép để quên dụng cụ trong bánh ngọt chứ?”

“Nói không chừng là hộp báu gì đó?” Cố Mạc thần bí cười trả lời.

“Cùng xem nào.” Tiếu Nhiễm vui vẻ cười rộ lên. Cô lấy dao đẩy bơ ở bên trên bánh ngọt ra, thấy có một lỗ nhỏ bên trong bánh ngọt, nhét một chiếc hộp sắt hình chữ nhật, giống như hộp cổ, phía trước còn có một chiếc khóa. Tiếu Nhiễm hưng phấn cầm lên, nói: “Chú à, đây là hộp báu của Alibaba sao?”

“Nói không chừng thật sự là báu vật của bốn mươi tên cướp cất trong bánh ngọt. mở ra nhìn xem.” Cố Mạc đứng đằng sau Tiếu Nhiễm, hai tay ôm lấy eo của cô, âm thanh trầm thấp nói.

“Không có chìa khóa.” Tiếu Nhiễm gảy khóa trước của hộp sắt, quay đầu nhìn Cố Mạc.

“Đợi một chút.” Lúc này Cố Mạc mới nhớ tới vấn đề chìa khóa. “Anh đi tìm chìa khóa của bốn mươi tên cướp.”

Tiếu Nhiễm nhìn thấy Cố Mạc đi đến buồng vệ sinh, hì hì một tiếng cười rộ lên: “Anh Mặc, bốn mươi tên cướp giấu trong nhà vệ sinh sao?”

“Đúng ra là giấu trong túi quần của anh.” Cố Mạc ra ngoài, trong tay là một chiếc chìa khóa bằng đồng.

“Qúa thần kỳ rồi! Hóa ra anh còn là pháp sư!” Tiếu Nhiễm bướng bỉnh cười nói.

Cố Mạc đưa chìa khóa cho Tiếu Nhiễm, thần bí nói: “Pháp sư nói, trong hộp có báu vật.”

Tiếu Nhiễm nhận lấy chìa khóa, hưng phấn mở hộp sắt ra. Một tấm vải nhung màu xanh ngọc lẳng lặng nằm bên trong hộp sắt: “Hẳn không phải mở tấm vải ra, bên trong còn một cái hộp nữa chứ?”

“Có lẽ.” Cố Mạc lấy hộp vải nhung ra, mở ra, đưa đến trước mặt Tiếu Nhiễm: “Thích không?”

Tiếu Nhiễm kinh ngạc nhìn châu báu trong hộp: “Cố Mạc, đây là gì thế? Thật đẹp!”

Bên trong có một chiếc nhẫn, hạt châu kim cương khảm mà thành, khiêm tốn mà cao nhã. Chắc phải dùng đến 20mm hạt châu hồng nhạt bên trên, khiến cho nó có một vẻ đẹp độc đáo.

Tiếu Nhiễm đã thấy qua rất nhiều châu báu, nhưng chưa từng thấy qua hạt châu nào xinh đẹp như vậy. Nói nó là trên châu, nhưng trân châu phổ thông không có vẻ đẹp hoa mỹ như vậy, nói nó là bảo thạch, nó lại có một loại tự nhiên mà chỉ trân châu mới có.

“Châu ốc biển. Chỉ có em mới có thể xứng với sự độc đáo của nó.” Cố Mạc nói xong, lấy nhẫn ra, nắm lấy tay Tiếu Nhiễm, cúi đầu thật sự nói: “Anh đeo giúp em.”

“Cố Mạc, này tính là nhẫn cầu hôn sao?” Tiếu Nhiễm cảm động nhìn anh, anh nói bù sinh nhật cho cô, chẳng nhẽ cũng đền bù bằng nhẫn cầu hôn luôn?

Cố Mạc hơi hất mày, suy tư một giây đồng hồ sau rồi cười nói: “Em cũng có thể nghĩ như vậy.”

“Cố Mạc, em còn mặc áo tắm! Anh muốn cầu hồn thì nên tìm lúc em đang ăn mặc trang điểm đẹp chứ.” Âm thanh của Tiếu Nhiễm có chút nghẹn ngào, đôi mắt đẹp sáng người.

“Đủ đẹp rồi!” Cố Mạc cúi đầu hôn lên môi cô một cái: “Đẹp đến mức chỉ muốn cho vào miệng ăn hết!”

Đột nhiên Tiếu Nhiễm nhếch mũi chân lên, dang hai tay ôm lấy anh, nhiệt tình hôn trả.

“Áo tắm của anh....” Cố Mạc cảm thấy cổ anh có một đoạn dính dính, liền cười buông môi cô ra.

Tiếu Nhiễm nhìn thấy cổ áo của anh toàn là bơ, khống chế không nổi cười rộ lên: “Ông già noel, râu của anh dài ra tận đằng sau rồi?”

Cố Mạc hơi hất mày, xấu xa cười nói: “Em liền nghĩ như vậy là xong?”

“Nào có?” Tiếu Nhiễm đỏ mặt đá anh một cái. Anh có thể không cần như vậy được không?

“Một người bị thì không có ý nghĩa, không bằng cùng bị bôi đi.” Cố Mạc nói xong, liền lấy một miếng bơ, phết lên mặt Tiếu Nhiễm.

Tiếu Nhiễm vừa trốn tránh sự công kích của anh, vừa phản kháng.

Chỉ chốc lát sau, trên người hai người đã bị dính đầy bơ.

Cố Mạc xé áo tắm của hai người, khiêng cô vào nhà tắm.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT