Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 258: Giống như đang khen anh vậy

Editor: Quỷ Quỷ

Vừa mới đổ bọt sữa tắm lên người Tiếu Nhiễm, Cố Mạc chợt nghe thấy trong bụng cô có tiếng kêu. Anh đau lòng xoa tóc giúp cô, cười nói:”Đói lắm à?”

“Buổi trưa chưa ăn no, chơi cả một ngày, về rồi thì anh lại…Người ta là người chứ không phải siêu nhân giống anh.” Tiếu Nhiễm con môi trả lời. Cô tuy rằng nhắm mắt lại, nhưng vẫn nghe thấy tiếng cười kiêu ngạo của Cố Mạc. Anh chắc đang đắc ý sức mạnh của mình?

“Nói cứ như đang khen anh vậy.” Cố Mạc cúi thấp đầu xuống, nói tà mị bên tai Tiếu Nhiễm.

Tiếu Nhiễm bất chấp sữa tắm sẽ dính vào mắt, phận nộ trừng mắt, dùng sức chọc vào ngực anh.”Từ hôm nay trở đi, em muốn em và anh phải ngủ riêng.”

“Ở đây chỉ có một cái giường.” Cố Mạc nín cười, nhìn Tiếu Nhiễm đang đỏ bừng mặt. Tuy rằng phòng bọn họ ở là phòng tổng thống, rất rộng lớn, nhưng lạ chỉ có một phòng ngủ, một cái giường. Cô muốn ngủ riêng, anh không đồng ý, dù là lý do khách quan cũng không cho phép.

“Đêm nay anh ngủ sô pha đi!” Tiếu Nhiễm giận dữ trừng mắt nhìn Cố Mạc, hung hăng nói.

“Sô pha quá nhỏ. Nhắm mắt lại.” Cố Mạc cưng chiều kéo Tiếu Nhiễm vào lòng, nhìn đến khi cô nhắm mắt lại thì mở vòi hoa sen.

Tắm rửa xong, hai ngươi thay bộ quần áo thoải mái, Cố Mạc liền ôm Tiếu Nhiễm đi ăn cơm. Anh ôm Tiếu Nhiễm ngồi lên đùi, không chịu để cô nhảy xuống:”Đút cho anh!”

“A?” Tiếu Nhiễm kinh ngạc quay đầu, trợn mắt nhìn Cố Mạc. Đây là lần đầu tiến Cố Mạc muốn cô đút cho ăn. Cô còn tưởng anh ôm cô là muốn đút cho cô ăn.

“Anh muốn ăn con ốc kia.” Cố Mạc dùng cằm đẩy đẩy cô, cười nó.

Tiếu Nhiễm nhíu mày.

Thật sự muốn cô đút?

“Ăn uống kén chọn!” Tiếu Nhiễm lấy ruột con ốc, cười nhét vào miệng Cố Mạc.

“Ở với em lâu ngày thành ra như vậy đó.” Cố Mạc cười mị hoặc nói, nhìn dáng người đầy đặn của Tiếu Nhiễm liếc mắt một cái. Nha đầu này dám nói anh kén ăn, đêm nay nhất định phải cho cô biết thế nào là kén ăn.

Tiếu Nhiễm giận trừng mắt nhìn Cố Mạc liếc mắt một cái, lấy một bông hoa lan tây nhét vào miệng Cố Mạc:”Theo em anh chỉ nên ăn chay thôi!”

“Sao phải ăn chay? Rõ ràng là đại tiệc mà!” Bàn tay đang ôm thắt lưng Tiếu Nhiễm đột nhiên…

“Có muốn ăn hay không?” Tiếu Nhiễm hung hăng hất tay ra, dùng sức nhéo thắt lưng Cố Mạc.

Cố Mạc cười buông Tiếu Nhiễm ra, hai tay dang ra ôm trọn cô vào lòng, bắt đầu ăn sandwich gan ngỗng. Tiếu Nhiễm nghĩ anh sẽ tự ăn, không ngờ cái đầu tiên lại bỏ vào miệng cô. Trong lòng cô như được rót mật.

“Ngon!” Cô vừa ăn vừa nói.

Cô có thể nói hình như mình bị hạnh phúc làm cho ngấy chết rồi không?

Cố Mạc cầm một ly sữa đưa đến trước mặt Tiếu Nhiễm:”Muốn uống không?”

“Sao nhiều vậy?” Tiếu Nhiễm nhìn cái ly, khoa trương nói.

“Uống không được có thể nhờ anh.” Cố Mạc thản nhiên cười, liếc qua làn môi Tiếu Nhiễm một cái.

Tiếu Nhiễm đưa ly sữa đến trước mặt Cố Mạc, sau đó hai tay bắt chéo thành hình chữ thập, đôi mắt đẹp nheo lại, nghịch ngợm nói:”Chú, xin anh, xin anh….”

Cố Mạc bị vẻ mặt của Tiếu Nhiễm làm cho bật cười.

Trước ánh mắt khao khát của Tiếu Nhiễm, anh cầm ly sữa lên, uống một hớp thật lớn.

“Chú, anh thật…” chữ”tốt” còn chưa nói ra, miệng của Tiếu Nhiễm đã bị bịt lại….

Khi Cố Mạc đã thỏa mãn buông Tiếu Nhiễm ra thì cô vì thiếu dưỡng khí mà thở hổn hển.

“Đây là lợi ích của việc giúp em!” Cố Mạc mặt không biến sắc nói.

Lúc Cố Mạc tiếp tục đưa ly sữa thứ hai lên miệng thì Tiếu Nhiễm lập tức đoạt lấy ly sữa uống một hơi cạn sạch, sau đó đung đưa cái ly trước mặt Cố Mạc cười nói:”Hết rồi!”

Cố Mạc nhíu lông mày cười ra vẻ trách cứ vì kế hoạch không thực hiện được.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT