Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 261: Vợ bé nhỏ của anh

Cố Mạc cõng Tiếu Nhiễm về khách sạn, đặt cô xuống sàn sau khi về đến phòng, anh cầm hai tay lô lên môi hà hơi:”Rất lạnh phải không? Hình như ngón tay cũng cứng như băng rồi.”

“Anh cũng vậy! Chóp mũi hết lên rồi.” Tiếu Nhiễm đau lòng nói.

“Anh đánh giá sự chênh lệch nhiệt độ ở nơi này hơi thấp. Rõ ràng ban ngày như giữa tháng 10, ai biết ban đêm sẽ như cuối tháng mười một.” Cố Mạc tự trách nói. Anh ra sức xoa xoa hai tay Tiếu Nhiễm, cố gắng truyền cho cô chút ấm áp.

“Sẽ không bị đông lạnh đâu.’’ Tiếu Nhiễm lè lưỡi khẽ cười.

“Nếu em bị đông lạnh rồi thì ai làm ấm giường cho anh?” Cố Mạc nâng mặt Tiếu Nhiễm lên, giọng khàn khàn nói.

“Không ngờ em chỉ là người làm ấm giường.” Tiếu Nhiễm bất mãn kháng nghị.

“Vẫn là vợ bé nhỏ của anh mà.” Cố Mạc nói xong liền cúi đầu hôm lên môi Tiếu Nhiễm.

“Vợ bé nhỏ? Em là vỡ lẽ của anh chắc?” Tiếu Nhiễm đẩy mặt Cố Mạc ra, cười kháng nghị.”Vợ cả của anh có biết không?”

“Biết.” Cố Mạc ôm chầm lấy thắt lưng Tiếu Nhiễm, hai người cụng trán vào nhau,”Vợ cả, bây giờ anh muốn hôn vợ bé nhỏ.”

“Không cho!” Tiếu Nhiễm mở to mắt khẽ cười, giả vờ giận dữ.”Anh Cố, anh dám tìm vợ bé nhỏ, muốn ăn đánh sao?”

Cố Mạc bị Tiếu Nhiễm làm chọc cho cười, ghé vào bả vai cô không khống chế được mà cười rộ lên:”Vợ cả, năn nỉ mà!”

“Roi da đâu? Đèn cầy đâu?” Tiếu Nhiễm thấy Cố Mạc rất vui vẻ, liền tiếp tục diễn rất thật.

“Vợ bé nhỏ, em thật nham hiểm!” Cố Mạc thu lại nụ cười, ôm Tiếu Nhiễm ném lên giường.

…..

Khi Lynda tỉnh lại, nhận ra mình đang ngủ ở trong một căn phòng xa lạ. Cô kinh ngạc ngồi dậy, lập tức kiểm tra quần áo trên người. May mà quần áo vẫn hoàn chỉnh. Cô lập tức nhảy xuống giường. Lúc này, ở sô pha truyền đến một giọng nói quen thuộc.

“Tỉnh rồi sao?” Trịnh Húc đạm mạc nhìn Lynda, nhìn ánh mắt anh hơi mơ màng, chắc là mới tỉnh ngủ.

“Đây là phòng của anh sao?” Lúc này Lynda mới nhìn kĩ căn phòng. Phòng khách sạn đều na ná giống nhau, nhưng một số đồ vật riêng tư có thể thể hiện ra chủ nhân căn phòng là ai. Cô nhận ra đôi giày ra đặt ở cửa gian phòng, nhìn thấy quần áo của anh trên va ly, nhận ra…. Cô đột nhiên phát hiện mình hiểu biết đối phương như vậy.

Có lẽ nào là do làm việc với nhau từ lâu rồi?

Bọn họ thường xuyên đi công tác với Cố Mạc, vì là công tác nên một ngày 24 giờ thì gặp nhau tận 18 giờ. Thậm chí thói quen sinh hoạt của anh cô đều biết.

“Tối hôm qua đi uống rượu. Tôi hỏi cô chìa khóa đâu nhưng cô say đến mức không trả lời được. tôi bèn đỡ cô vào phòng của tôi.” Trịnh Húc nhanh chóng giải thích, dường như sợ Lynda hiểu lầm,”Tôi ngủ trên sô pha.”

“Cái gì mà ngàn chén không say…” Lynda tự giễu nở nụ cười. Cứ ngỡ tửu lượng của cô vẫn còn tốt lắm, không có người nào có thể làm cô quá chén. Đêm qua cô say không phải vì rượu mà là vì thất tình.

“Ai cũng đều có lúc tâm trạng không tốt.” Trịnh Húc thản nhiên nhìn Lynda liếc mắt một cái.

“Lần sau nếu tâm trạng không tốt, tôi nhất định sẽ tìm anh đi uống rượu cùng.” Lynda phóng khoáng lắc đầu, sửa sang lại nếp nhăn trên quần áo.

“Lại muốn tôi chuốc cho say sao?” Trịnh Húc nửa trêu chọc hỏi.

“Bởi vì yên tâm.” Lynda vừa xỏ chân vào đôi giày cao gót vừa giải thích.”Tôi về phòng tắm rửa. cả người đầy mùi rượu nếu lát nữa bị Cố Mạc ngửi thấy sẽ thấy ghê tởm.”

Lynda nói xong liền đi ra khỏi phòng, làm tim Trịnh Húc loạn nhịp ngẩn cả người.

Yên tâm?

Cô không nhớ anh cũng là đàn ông sao?

Trịnh Húc tự giễu nhún vai.

Ở trong mắt Lynda, ngoài Cố Mạc ra, những người khác đều không phải đàn ông.

Nhưng cô không biết, trong mắt Cố Mạc cô cũng chỉ là một người phụ nữa bình thường.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT