Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 269: Hai phương án lựa chọn một vấn đề?

Editor: Xẩm Xẩm

Nếu đặt ở bình thường, Cố Mạc nhất định sẽ tiến lên ôm lấy cô, sẽ an ủi cô, nhưng hôm nay anh không như vậy, cái gì anh cũng chưa làm. Anh đứng ở bên giường vài phút, sau cùng xoay người về phía tủ quần áo, lấy một bộ tây trang, nhếch môi mỏng rời đi.

Cố Mạc thực sự rời đi khiến cho cô càng thêm thương tâm. Anh đối với cô đã hận đến mức không còn đau lòng chuyện cô rơi nước mắt nữa sao?

Rốt cuộc thì cô cũng không chiếm được tình yêu của anh rồi.

Cô cảm giác ngực đau đớn, như sắp không thở nổi.

Lớp trưởng đánh giá cao cảm tình của Cố Mạc đối với cô rồi. Vốn dĩ anh không hề tha thứ cho cô.

Cố Mạc đứng ở ngoài cửa phòng, hồi lâu không có rời đi. Anh cau chặt mi, ai nhìn qua cũng biết nội tâm của anh đang vùng vẫy thế nào.

“Cố tổng?” Lynda và TRịnh Húc kinh ngạc nhìn anh.

“Tôi đã quên một chút đồ.” Cố Mạc nói xong, lập tức mở cửa phòng, đi vào trong phòng tổng thống.

Khi anh đang muốn vào phòng ngủ xem Tiếu Nhiễ, di động trên bàn trà đột nhiên vang lên, anh đi qua, vốn định cầm điện thoại cho cô, lại vô tình nhìn thấy tin nhắn của Ninh Hạo gửi đến.

“Tiếu Nhiễm, Cố Mạc có làm cậu bị thương không?”

Nhìn thấy tin nhắn này, mặc anh liền trở nên lạnh giá trong phút chốc. Anh dùng lực vứt di động lên trên ghế sofa.

Khi vào phòng ngủ, thấy Tiếu Nhiễm đang nằm cuộn tròn ở trên giường, thương tâm khóc lớn, trái tim lập tức bị co rút một cái. Anh đặt cặp tài liệu xuống, đi vào trong phòng tắm, trở ra cầm theo một chiếc khăn nóng.

“Lau nước mắt đi!” Anh đưa khăn mặt về phía cô, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như cũ.

“Cố Mạc?” Tiếu Nhiễm không nghĩ tới Cố Mạc sẽ trở về, đang khóc thương tâm thì nghe được âm thanh của anh, lập tức sửng sốt. cô ngồi dậy từ trên giường, tim đập mạh và loạn nhịp nhìn đối phương.

Cố Mạc nhìn thấy hai con mắt của Tiếu Nhiễm khóc giống như gấu mèo, có chút không tha, nhưng là lại bắt buộc chính mình phải sắt đá không được ôm lấy cô. Anh ném khăn mặt lên mặt cô: “Hôm nay tôi phải đi Geneva, có thể ở lại một thời gian, tôi đã đặt vé máy bay về nước cho cô rồi.”

Đây là Cố Mạc muốn đuổi cô đi sao?

Anh đã quyết định muốn chia tay với cô?

Trái tim Tiếu Nhiễm khó chịu vặn vẹo. Cô không muốn chia tay với anh, cho dù anh thương tổn cô cũng muốn ở bên cạnh anh.

Cô nhào vào trong lòng anh, thương tâm nói: “Chú à, anh không thể bỏ em lại! Nếu anh hận em, em có thể giống như ngày hôm qua... anh có thể đánh mắng em,... nhưng cầu xin anh... đừng bỏ em lại!”

Cố Mạc buông hai tay xuống bên người, hồi lâu không đành lòng, nhẹ nhàng ôm lấy cô, sau đó khàn khàn hỏi: “Không phải em đã đi khắp nơi tìm thế thân sao? Còn đi theo tôi làm gì?”

“Thế thân...?” Tiếu Nhiễm mở to mắt, lúng ta lúng túng nhìn Cố Mạc, sao anh có thể hỏi như vậy?

“Ninh Hạo?” Cố Mạc cắn chặt răng, nói mãi mới được.

“Em không coi cậu ấy như thế thân!” Tiếu Nhiễm biết Cố Mạc hiểu lầm, khẩn trương giải thích.

“Xem ra đây là lựa chọn thứ hai!” Cố Mạc tự giễu cười lạnh, vô tình buông cô ra, mặc cho cô bị quẳng ngã xuống giường, sau đó xoay người, không chút do dự rời đi.

Lynda nhìn thấy vẻ mặt tức giận của anh, lập tức lo lắng nhìn thoáng qua Trịnh Hucs. Trịnh Húc bất đắc dĩ lắc đầu, người thông mình gặp phải vấn đề tình yêu cũng trở nên ngu ngốc. Cố Mạc quả thực đã trúng kế ly gián của Tiếu Lạc. Chỉ là quan hệ của Tiếu Nhiễm và Ninh Hạo...

“Cố tổng, tiền nhiệm như thế nào cũng là tiền nhiệm, nhưng cũng không nói được gì.” Lynda lo lắng nói: “Hiện tại anh mới là chồng của Tiếu Nhiễm.”

“Tôi nói cái gì để hai người hiểu lầm rồi hả?” Cố Mạc lạnh lùng trừng mắt nhìn Lynda một cái, đi vào thang máy.

Lynda bĩu môi: “Xem ra tôi không thích hợp làm người tốt!”

“Đừng lo lắng, nếu là hiểu lầm, sẽ nhanh giải quyết.” Trịnh Húc nói xong, liền đi theo sau Cố Mạc vào trong thang máy.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT