Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 271: Chú, em có lời muốn nói

Editor: Quỷ Quỷ

“Cố Mạc…” Lúc Tiếu Nhiễm nhìn rõ người đang ở ngoài đang muốn mở cửa vào là Cố Mạc thì kinh hãi đến ngây người, vài giây sau mới phát hiện ra Ninh Hạo đang nắm tay mình, cô lập tức rút ra hoảng hốt nhìn Cố Mạc.

Anh lại hiểu lầm rồi!

Cố sốt ruột muốn giải thích, nhưng nếu giải thích mối quan hệ của cô và Ninh Hạo thì đã sao, cô vẫn phải nói dối chuyện về Tưởng Y Nhiên.

Cô vốn không đáng được tha thứ.

Cố Mạc lạnh lùng nhìn Tiếu Nhiễm liếc mắt một cái, không nói tiếng nào đi qua bọn họ vào nhà, vào phòng ngủ bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Lynda đi tới, vẻ mặt phức tạp nhìn Tiếu Nhiễm:”Đến bao giờ cô mới bớt làm cho người ta phải lo lắng?”

“Tôi và Tiếu Nhiễm chỉ là quan hệ bạn bè. Mấy người đừng hiểu lầm cô ấy.” Ninh Hao lớn tiếng giải thích, muốn Cố Mạc ở trong phòng ngủ nghe thấy,”Tiếu Nhiễm là một cô gái đơn thuần, không phức tạp đến mức làm người ta không đoán nổi tâm tư.

Cố Mạc nghe thấy, ngừng động tác thu dọn quần áo, nhưng không quay đầu lại.

“Lớp trưởng, cậu về trước đi.” Tiếu Nhiễm nước mắt rưng rưng nhìn Ninh Hạo.

“Tớ yêu cậu không phải là lỗi của cậu, chỉ có thể nói cậu là người tốt, nên anh Cố quả thực may mắn.” Ninh Hạo nghiêm túc nói.”Đây rõ ràng chỉ là hiểu nhầm, cậu yêu anh Cố như vậy thì phải nói với anh ta thật rõ ràng.”

“Tớ sẽ nói rõ ràng.” Tiếu Nhiễm nở nụ cười chua xót với Ninh Hạo, Cô không ngờ sẽ lo lắng hãi hùng như vậy, không ngờ bị Tiếu Lạc dùng chân tướng uy hiếp. Cơn đau âm ỉ không bằng cơn đau một lần dứt khoát.

“Tiếu Nhiễm, nghe lời!” Ninh Hạo hiểu được ý tứ của Tiếu Nhiễm, lập tức cau mày thật chặt. Trước mặt Lynda và Cố Mạc, anh không có cách nào tỏ vẻ không đồng ý, sốt ruột đến độ lòng bàn tay toát đầy mồ hôi.

“Tớ biết phải nói thế nào.” Tiếu Nhiễm đẩy Ninh Hạo ra khỏi phòng, rồi đóng cửa phòng lại.

Ninh Hạo lo lắng đập cửa nói:”Tiếu Nhiễm, nghe lời.”

“Cậy nghĩ Tiếu Nhiễm là người như thế nào? Vì sao cô ta phải nghe lời cậu? Cậu muốn cô ta nói cái gì?” Lynda dựa vào vách tường, nhíu mày hỏi.

Ninh Hạo không đáp lại Lynda, chỉ căng thẳng nói nhỏ:”Đồ ngốc này!”

Tiếu Nhiễm đi vào phòng ngủ, nhìn thấy Cố Mạc đang xếp âu phục vào va ly. Cô chạy tới ôm lấy thắt lưng Cố Mạc, thanh âm khàn khàn nói:”Chú, em có lời muốn nói.”

“Tôi phải đi đến Geneva bây giờ, không có thời gian.” Cố Mạc gạt tay Tiếu Nhiễm ra lạnh nhạt nói.

“Em chỉ xin anh mười phút.” Tiếu Nhiễm không chịu buông tay mà còn ôm chặt hơn. Cô biết một khi nói ra sự thật, cô không thể ôm anh được nữa.

Cố Mạc trầm mặc đứng thẳng, môi mày kiếm nhíu chặt:”Nếu cô muốn giải thích mối quan hệ của cô và Ninh Hạo thì cô không cần nói nữa! Tôi cũng có mắt!”

“Đó không phải là tất cả.” Tiếu Nhiễm sắc mặt tái nhợt nói. Bí mật chôn trong lòng suốt năm năm giờ nói ra, chính là sự giải thoát đầy bi ai. “Chú, vụ tai nạn xe năm năm trước…”

“Tôi nghe điện thoại.” Lúc này, di động của Cố Mạc đột nhiên rung lên, anh lập tức nghe điện thoại.

Tiếu Nhiễm thật vất vả khi muốn lấy dũng khí, nhưng không dám nói ra. Chờ Cố Mạc nghe điện thoại xong, dũng khí của cô đã biến mất hơn phân nửa.

“Cô muốn nói gì?” Cố Mạc xoay người, thờ ơ liếc nhìn Tiếu Nhiễm.

Ngày hôm qua khi gặp Tiếu Lạc ở cửa nhà hàng anh đã nghe cô nói một câu: Tiếu Nhiễm và Ninh hạo vốn là một cặp, nếu không phải anh ở xen vào giữa bọn họ thì giờ họ vẫn đang ở bên nhau.

Anh vốn không tin, nhưng khi bước vào nhà ăn thì lại nghe được câu “Ninh Hạo là người thay thế.” Tim của anh lập tức phát lạnh.

Đời sống hôn nhân của bọn họ rất khăng khít, nhưng dù anh có cưới cô thì cô cũng không thương anh.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT