Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 278: Vì một viên chocolate mà đã cảm động như vậy

Lúc Tiếu Nhiễm bị chuông điện thoại liên hồi đánh thức thì đã là hơn ba giờ chiều ngày hôm sau. Cô mơ mơ màng màng lấy di động, không nhìn xem là ai gọi tới mà bấm nghe luôn.

“Xin hỏi cô là Cố phu nhân đúng không?”

“Là tôi. Tôi là Tiếu Nhiễm.” Tiễu Nhiễm dụi mắt ngồi xuống.

“Tôi là bác sĩ Vương. Bác sĩ trị liệu cho bà Tưởng”

“Bác Vương, bác Tưởng bị làm sao vậy ạ?” Tiếu Nhiễm lập tức tỉnh táo, căng thẳng cầm di động hỏi. Nếu không xảy ra chuyện gì thì bác sĩ Vương sẽ không chủ động gọi điện cho cô.

“Tôi muốn hỏi xem cô có thể bớt chút thời gian đến đây một chuyến. Mấy ngày nay cô không tới, bà Tưởng nhắc tới cô, bệnh tình lúc tốt lúc không tốt. Tôi phát hiện ra bà ấy rất dựa vào cô, có lẽ cô có thể giúp tôi chữa khỏi cho bà ấy.” Bác sĩ Vương nghiêm túc nói.

“Tôi lập tức đến ngay.” Tiếu Nhiễm lập tức nhảy xuống giường. Cúp điện thoại xong thì lập tức chạy vào nhà vê sinh tắm sạch sẽ.

Lúc cô chạy xuống lầu thì gặp dì Lưu đang mang chén thuốc lên lầu, cô lập tức dừng bước, nửa làm nũng nửa kháng nghị nó:”Bà nội quản gia à, cháu vừa mới về bà đã bắt cháu uống thuốc.”

“Đây là cậu chủ lúc trước đã dăn dò tôi, chỉ cần cô ở nhà thì phải canh chừng cô uống thuốc.” Dì Lưu hiền lành nói,”Mau uống đi, uống xong hẵng đi chơi.”

Lúc cô vì uống thuốc đắng ngắt mà lè lưỡi thì một viên chocolate được đưa tới.

“Cậu chủ dặn tôi chuẩn bị. Cô xem cậu chủ đối với cô thật tốt.” Dì Lưu cười thật tươi.

“Vâng….tốt…..” Tiếu Nhiễm ngượng ngùng cười cười, nhận lấy viên chocolate, luyến tiếc giữ trên lòng bàn tay.

Đã từng, anh đã từng yêu chiều cô đến tận xương tủy.

“Đứa nhỏ này! Một viên chocolate mà lại cảm động đến vậy!” Dì Lưu trêu chọc nói.

Tiếu Nhiễm nắm viên chocolate vào trong lòng bàn tay, cười với dì Lưu:”Bà nội quản gia, cháu đi chơi với bạn học. Sẽ không về ăn cơm.”

“Đi đường cẩn thận!” Dì Lưu lo lắng dặn dò.

Tiếu Nhiễm khoát tay áo về phía dì Lưu, rồi vội vàng chạy đi.

ĐI vào sân nhà họ Tưởng, cô nhìn thấy bà tưởng đang khoác một chiếc khăn quàng mỏng, luống cuống chạy loạn trong biệt thự, đằng sau có một nhóm hộ lý lo lắng đuổi theo bà.

Nghe thấy bà Tưởng cười điên dại, cảm giác tội lỗi trong lòng Tiếu Nhiễm lại thêm nặng trĩu. Cho nên cô luôn nói rõ ràng thân phận của mình cho đối phương. Cô không phải là Tưởng Y Nhiên. Nếu không khi bà ấy tỉnh táo lại rồi mà biết mình lừa gạt bà ấy, sẽ rất buồn.

“Nhiễm Nhiễm là Nhiên Nhiên! Nhiễm Nhiễm không phải là Nhiên Nhiên!” Bà Tưởng nói lộn xộn.”Nhiễm Nhiễm là con gái của tôi, Nhiên Nhiên không phải là con gái của tôi! Không đúng! Con gái của tôi gọi là Nhiên Nhiên. Cô là ai?”

Bà Tưởng bắt đầu phát bệnh làm cho Tiếu Nhiễm giật mình. Tiếu Nhiễm nhanh chóng giải thích:”Cháu là Nhiễm Nhiễm. Bác đã quên rồi sao? Trước đây cháu từng đọc sách cho bác nghe mà.”

“Nhiễm Nhiễm!” Bà Cố chỉ vào Tiếu Nhiễm, rốt cuộc cũng tỉnh táo lại,”Lại đây đọc sách cho bác nghe!”

Tiếu Nhiễm lập tức chạy tới. Bà Tưởng không hề quên cô, thật tốt! Như vậy cô có thể chăm sóc bà ấy thật tốt, giúp bác sĩ Vương chữa khỏi cho bà.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT