Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 281: Hoàn toàn không nhìn ra sự tồn tại của cô

“Cố Mạc…” Tiếu Nhiễm căng thẳng nhìn Cố Mạc. Cô nhớ anh đến nỗi muốn sà vào lòng anh, nhưng lại không dám.

Hàn quang lạnh giá trong mắt anh làm cô đau đớn.

Anh hận cô.

Cô không hề nghe lời cha, chờ anh yêu mình rồi mới nói ra tất cả.

Cho nên cô không dám chông mong vào việc anh sẽ tiếp tục yêu chiều cô.

“Ai? Cháu dâu bà vừa nói cháu muốn ở lại Geneva thêm vài ngày, sao đã trở lại nhanh như vậy?” Bà nội Cố tủm tỉm hỏi.

Cố Nhiên ôm lấy Cố Mạc, trêu chọc nói:”Bà nội, bà không biết anh của em có vợ đẹp sao? Anh ấy nhớ nhà y như tên của anh ấy.”

Cố Mạc đưa chân hung hăng đá Cố Nhiên.

“Anh, em chỉ nói ra nỗi lòng của anh thôi mà!” Cố Nhiên nhảy cẫng lên vừa đau vừa rống lên.

“Anh, quà của em đâu!” Cố Tương nhảy đến trước mặt Cố Mạc vươn tay ra.

“Không quên. Mỗi người một phần.” Cố Mạc cười nói. Anh đi vào phòng khách, đặt túi du lịch lên bàn, kéo khóa ra, lấy ra vài cái hộp, đưa cho bà nội Cố:”Bà nội, đây là cho bà, dầu cá hồi và hạt giống nho tinh túy nhất.”

“Bà có quà sao?” Bà nội Cố vui vẻ tiếp nhận hộp quà, mắt cong lên cười.

“Sao có thể thiếu bà được ạ.” Cố Mạc cười nói.

Ánh mặt đạm mạc của Chu Cầm cũng hiện lên ý cười:”Coi như có lòng hiếu thảo, biết bà nội hiểu rõ con nhất.”

Tiếu Nhiễm ngồi bện cạnh bà nội Cố nhìn Cố Mạc từ khi bước vào nhà không thèm nhìn mình liếc mắt một cái. Anh đối với người khác đầy ý cười ấm áp, còn với cô chỉ là sự lạnh lùng.

Hẳn anh rất hận cô?

“Anh, Patek Philippe của em!” Cố Tương không đợi được nữa chạy đến bên người Cố Mạc.

“Tránh ra!” Cố Nhiên đặt mông xuống đẩy Cố Tương sang một bên, sau đó cười đùa nói,”Anh, quà đâu?”

“Hai người đều tránh sang một bên đi! Anh còn chưa tặng quà cho mẹ!” Cố Mạc ra lệnh tràn ngập khí thế.

Anh lấy từ trong túi ra một đống quà, nói với Chu Cầm:”Đây là quà cho cha, cha thường xuyên đi xã giao, cái này bổ trợ cho gan. Còn sản phẩm dưỡng da này là cho me, nghe nói đắp lên mặt sẽ có công hiệu, có thể trong nháy mắt giúp mẹ trở về tuổi ba mươi.”

“Thần kỳ như vậy sao?” Cố Tương đã chạy tới, hưng phấn hỏi, “Có thể làm em trở lại tuổi mười sáu không?”

“Đây là con trai ngoan tặng cho mẹ. Đi mà tìm người đàn ông khác đi!” Chu Cầm lấy lại một đống quà, ôm lên lầu.

“Khuôn mặt này của em là cũng cần dưỡng da sao?” Cố Nhiên nhìn em gái trêu chọc.

“Em là sắc đẹp trời sinh.” Cố Tương kiêu hãnh cười nói.”Nhưng có ai mà không muốn trở lên đẹp hơn?”

“Ý anh là em có trang điểm đến thế nào cũng không có ai thèm nhìn đâu!” Cố Nhiên nói xong, lập tức nhanh trí chạy đi.

“Cố Nhiên!” Cố Tương chạy vòng quanh sô pha, đuổi đánh Cố Nhiên.

Cố Mạc nhìn hai người kia đuổi nhau cũng không có ý định ngăn cản, liền lấy một cái hộp được gói ghém tinh xảo, lớn tiếng nói:”Cố Tương, Patek Philippe của em!”

Nghe được lời nói của Cố Mạc, Cố Tương lập tức dừng lại, chạy tới ôm Cố Mạc, thơm mạnh một cái:”Cảm ơn anh trai!”

Cố Mạc lại lấy ra thêm một cái hộp đưa cho Cố Nhiên:”Của cậu đây!”

Cố Nhiên ngã xuống sô pha, đón lấy cái hộp thở hổn hển nhìn Cố Mạc cười nói:”Anh, không cảm ơn nữa.”

“Đã hai mươi tám tuổi rồi, sao vẫn giống như trẻ con vậy?” Bà nội Cố cưng chiều cười nói.”Lại còn thích bắt chước theo anh trai.”

“Cháu muốn trở thành người như anh cháu, bà đi đâu mà tìm được người vui vẻ như cháu chứ?” Cố Nhiên không cho là đúng cười nói lại.

Nếu là bình thường, Tiếu Nhiễm sớm đã bị chọc cho cười, nhưng hôm nay cô vốn không cười nổi. Cố Mạc vẫn như không nhìn thấy sự tồn tại của cô, hoàn toàn không.

Cố Nhiên đột nhiên nhớ ra cái gì, ngồi thẳng người lên hỏi:”Anh, tại sao lại không có quà cho chị dâu nhỏ?”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT