Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 285: Chuyện gì đang diễn ra vậy

Nhớ tới cái chết của Y Nhiên, trong lòng Cố Mạc trở nên lãnh lẽo cứng rắn.“

Yêu?

Hận còn không hết!

Anh bỏ con tôm vào trong bát của Tiếu Nhiễm, giọng cứng ngắc nói:”Ăn đi!”

Tiếu Nhiễm cảm động, nghĩ Cố Mạc có lẽ vẫn còn một chút gì đó thích cô, thấy cô đảo mắt anh liền trở lại thành một tảng băng lạnh lẽo, lòng cô như lập tức rơi xuống hố sâu.

Anh làm sao có thể quên đi Tưởng Y Nhiên?

Cố Nhiên cúi đầu hỏi em gái:”Cố Tương, đây là tình trạng gì vậy?”

“Chắc là cãi nhau. Đừng lo lắng quá, đầu giường ầm ĩ cuối giường lại hòa hợp, anh mình lại không muốn Tiếu Nhiễm chịu uất ức.” Cố Tương hạ giọng, thì thầm với Cố Nhiên.

Cố Nhiên bĩu môi:”Anh mình tâm tư thật khó đoán.”

“Không có việc gì đâu. Chị dâu nhỏ cứ làm nũng là được rồi.” Cố Tương nhìn qua Tiếu Nhiễm, mắt cười nói. Nếu cô là đàn ông, nhất định sẽ không cự tuyệt một người vợ khêu gợi đáng yêu như vậy làm nũng với mình.

Cô tin Tiếu Nhiễm!

Tiếu Nhiễm cảm thấy ánh mắt của mọi người đều hướng vào mình, liền nuốt thức ăn không được tự nhiên, đứng dậy nói:”Em no rồi. Mọi người cứ từ từ ăn.”

Nói xong, cô chạy ra khỏi nhà ăn như đang đi chạy nạn, nhanh chân lên lầu.

“Anh cũng ăn no rồi.” Cố Mạc nhìn Tiếu Nhiễm rời đi, cũng buông đũa xuống rời đi.

Nhìn thấy Cố Mạc đuổi theo, Chu Cầm nghi hoặc cắn đũa:”Chuyện gì đang diễn ra vậy?”

“Anh ấy kín miệng quá hỏi không nói.” Cố Tương nói.

“Nếu anh ấy để ý chuyện Tiếu Nhiễm là con gái của Tiếu Bằng Trình, trong lòng sinh hận thì không nên cưới con bé.” Chu Cầm cau mày nói.

“Hai người bọn họ hồi trước không phải rất ân ái sao?” Cố Nhiên tự hỏi, nhỏ giọng nói,”Hồi đó nhìn thấy anh ấy mua “áo mưa” ở trong siêu thị, mua hẳn một tá. Cuộc sống của bọn họ chắc rất hài hòa.”

“Thật không? Bà sắp có chắt để bế rồi.” Bà nội Cố vui mừng tươi cười. Bà không quan tâm cháu trai cưới vợ vì mục đích gì. Chờ nó có hai đứa nhỏ rồi, cái gì thù cái gì hận đều sẽ tan thành mây khói.

“Không hề! Là anh của cháu dùng.” Cố Nhiên sắc bén nhắc nhở bà nội. “Chị dâu nhỏ vẫn đang học cấp 3 nên bà đừng chông mong.”

“Vậy sau khi học cấp 3 thì sao?” Bà nội Cố vui tươi hớn hở hỏi lại.

“Đại học cũng có thể mà!”

“Ai nói sinh viên thì không thể sinh con? Tạm nghỉ học là được!”

“Bà nội, không ngờ bà có thể nói ra câu nói đáng đồng tiền như vậy.” Cố Tương khoa trương mở to mắt, giơ ngón cái lên trước mặt bà nội Cố.

“Tất nhiên! Mỗi ngày bà đều lên mạng. Bạn trên mạng của bà có một số người là sinh viên.” Bà nội Cố tự hào trả lời.

“Oa!” Cố Tương có chút khiếp sợ,”Bà nội, chuyện này sao cháu lại không biết gì vậy?”

“Bà là vì muốn hiểu được cái chủ nghĩa độc thân của cháu, đương nhiên là không thể nói cho cháu biết!” Bà nội Cố đắc ý nói.

“Bà nội, hay bà nghiên cứu Cố Nhiên đi!” Cố Tương làm nũng kháng nghị.

Cô là không muốn kết hôn, không phải là vì chủ nghĩa độc thân mà là vì không có người đàn ông nào xuất sắc đến mức để cô phải buông bỏ tự do của mình.

Cô có năng lực nuôi sống chính mình, nhuận bút tiểu thuyết một năm của cô lên đến mấy trăm vạn, dù không kết hôn cô cũng có thể tự do tùy thích.

Chưa kể, không kết hôn cô muốn đi sưu tầm dân ca ở đâu cứ nhấc chân là có thể đi, nếu kết hôn rồi sẽ bị quản chế.

Cô cũng không muốn tự tìm cho mình một người chỉ huy.

“Nó ấy à? Bà không rảnh trông nom!” Bà nội Cố nhìn Cố Nhiên, vẻ mặt khinh thường.

“Cháu cũng là cháu của bà mà!” Cố Nhiên bất mãn kháng nghị,”Bà nội, bà cứ nghiên cứu đi bà!”

“Đi!” Bà nội Cố đẩy mặt Cố Nhiên ra, cười cười nói,”Cháu ngày nào chán tìm hiểu phụ nữ rồi thì mới kết hôn được.”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT