Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 286: Khóc cái gì

Tiếu Nhiễm muốn chạy đến phòng ngủ của Cố Mạc trốn đi mà khóc, nhưng là vừa vào phòng muốn đóng cửa, đã bị người khác đưa tay ra chặn lại.

Cô ngây người, Cố Mạc đã đẩy cửa phòng ra, nghiêm mặt đi vào.

“Cố Mạc?” Tiếu Nhiễm sửng sốt.

Cô không nghĩ tới anh sẽ đuổi theo cô lên lầu.

Cô khẩn trương xoay người, vội vàng cho nước mắt biến mất trên mặt, mới quay đầu trở lại nói: “Anh muốn lấy thứ gì không?”

Cố Mạc nhìn thấy trong mắt cô đầy tơ máu, liền căng thẳng, dùng lực nắm chặt tay: “Khóc cái gì? Tôi cũng chưa đánh cô.”

“Em không khóc.” Tiếu Nhiễm khổ sở phủ nhận.

Anh không đánh cô, nhưng sự lạnh lùng của anh đã đâm sâu vào lòng cô.

Cô cảm thấy được trong lòng mình như bị một vạn mũi tên đâm vào, đau đến tận xương tủy.

“So với người bị cô đâm chết, cô sống quá hạnh phúc, vốn dĩ cô đã không có tư cách khóc!” giọng điệu của Cố Mạc sắc bén, từng câu từng chữ giống như con dao sắc bén rạch từng tấc thịt của cô. Thiếu chút nữa cô đã không khống chế nổi mà khóc thành tiếng, cô cố gắng chấn áp nước mắt của mình sắp trào ra, âm thanh run rẩy nói: “Em không có tư cách, em là hung thủ giết người. Hủy đi Tưởng gia, em vẫn có ba cưng chiều em, lại còn đoạt người đàn ông của chị Y Nhiên. Người có tội không xứng có được hạnh phúc.”

Nói xong, cô bỏ chạy vào nhà vệ sinh, dùng lực đóng cửa lại, thương tâm ngồi chồm hổm trên mặt đất, ôm đầu gối khóc rống lên.

Cố Mạc nhấp căng môi mỏng, đứng ở cửa toilet, lạnh lùng nhìn chằm chằm cánh cửa. Tiếng khóc bên trong gắt gao nắm chặt trái tim của anh. Anh không thích mình như thế.

Tiếng khóc bên trong vẫn thủy chung không ngừng lại, âm thanh đau khỗ truyền ra, níu chặt lấy anh.

Đột nhiên anh dùng lực đập cửa: “Mở cửa!”

Tiếu Nhiễm ngồi trên đất, bịt lỗ tai không muốn nghe anh ra lệnh.

Cô đã hèn mọn như vậy, tự trách như vậy, anh còn muốn thế nào nữa? Lại vẫn thấy cô chưa đủ thống khổ.

Cố Mạc dùng lực đập cửa, Tiếu Nhiễm không mở cửa, anh càng dùng thêm lực: “Cô không mở cửa, tôi liền phá cửa ra!”

Rốt cục uy hiếp của Cố Mạc cũng có tác dụng. tiếu Nhiễm trốn ở sau cửa, nhẹ nhàng chuyển động tay nắm cửa.

Cố Mạc vừa mở cửa ra, liền xông vào. Cửa ầm một tiếng, bị anh khép lại.

Tiếu Nhiễm đang muốn né ra đã bị anh gắt gao giữ lại trên ván cửa.

“Để em ra ngoài!” Cô chan chứa nước mắt, nâng mắt lên nhìn anh.

Cô không muốn để anh thấy dáng vẻ chật vật của mình hiện giờ. Cô cũng không dám nhìn sự tuyệt tình trong mắt anh.

Cô nguyện ý bể vỡ.

Cố Mạc nắm chặt hai tay đang vùng vẫy của cô, cố định chúng lại trên đầu cô, lạnh lùng nhìn chằm chằm đôi mắt sưng đỏ của cô.

Tiếu Nhiễm bị anh nhìn chăm chú đến hoảng hốt, hoảng sợ lui về phía sau. Nhưng là sau người chính là cửa, vốn cô đã không còn đường lùi.

Tiếu Nhiễm mở to mắt, miệng nhỏ run rẩy, giống như ma chú hấp dẫn ánh mắt của Cố Mạc. Đột nhiên anh cúi đầu, giống như chim ưng ngậm chặt đôi môi của cô.

Tiếu Nhiễm cho rằng Cố Mạc sẽ đánh cô, không nghĩ tới anh lại cưỡng hôn mình, nhất thời sửng sốt, không biết phải phản ứng thế nào.

Nụ hôn của anh mang theo sự trừng phạt, cắn cô đến phát đau.

Tiếu Nhiễm bất lực nhắm mắt lại, để cho nước mắt điên cuồng rơi xuống.

“Không được khóc!” Cố Mạc thô thanh quát.

Anh hận, hận chính mình lại đau lòng.

Nước mắt của cô làm xoắn xuýt trái tim anh.

Tiếu Nhiễm xoay mặt, không muốn để anh nhìn thấy hai mắt đẫm lệ của mình.

Cô hại Tưởng gia thành như vậy, sao có thể khóc?

Cố Mạc xoay mặt cô lại, lại hôn cô.

Có lẽ là nụ hôn của anh quá kịch liệt, gáy của cô liền đập thẳng vào cửa, chỗ bị phu nhân Tưởng làm đau liền phát lên khiến cô vặn vẹp khuôn mặt nhỏ nhắn.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT