Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 290: Hỉ nộ vô thường

Tiếu Nhiễm nghĩ Cố Mạc vừa muốn tra tấn cô, không ngời lúc này đây nụ hôn của anh thật dịu dàng. Tay anh luôn vòng qua gáy cô, ôm lấy mặt cô, từng chút từng chút hôn lên đôi môi như cánh hoa.

Sự sợ hãi dần dần biến mất, vòng tay qua cổ Cố Mạc, chủ động đáp lại nụ hôn của anh.

Bởi vì cô đã đáp lại, Cố Mạc hôn càng trở nên mãnh liệt.

Hai người triền miên cùng một chỗ.

Giờ phút này, không có Tưởng Y Nhiên, không có thù, không có hận, chỉ có hai người muốn tìm sự ấm áp ở nhau.

Thật lâu sau Cố Mạc mới buông Tiếu Nhiễm ra, cụng vào trán cô, liều mạng thở dốc.

Tiếu Nhiễm khó chịu giãy dụa.

“Đừng nhúc nhích! Anh không muốn làm em bị thương!” Cố Mạc cố định thân thể Tiếu Nhiễm, thanh âm thô cứng ra lệnh.

“Chú, không cần phải đối xử với em như vậy.” Tiếu Nhiễm ôm chặt thắt lưng Cố Mạc, yếu đuối thỉnh cầu.”Em sẽ cảm thấy em thật bẩn thỉu.”

Sự tự tôn yếu ớt của cô trải qua sự tra tấn ô nhục mà không dậy nổi.

“Em không bẩn!” Cố Mạc thô cứng nói.

Anh không muốn thừa nhận, cô thực sự mê người.

Anh cũng không muốn thừa nhận, anh đã sớm bị thân thể của cô chinh phục.

Y Nhiên chắc chắn sẽ không tha thứ cho anh.

Anh mâu thuẫn ôm Tiếu Nhiễm, bá đạo giam cô trong lòng.

“Em sợ mối quan hệ của chúng ta sẽ giống như khách và kĩ nữ. Chú, nếu anh hận em, thì hãy dùng cách khác để trừng phạt em.” Tiếu Nhiễm trong lòng xót xa nói. Đêm nay, cô đã ý thức được sự lạnh nhạt và chuyện tình ái của Cố Mạc. Cô thực sự bị tổn thương, không muốn trải qua sự đau đớn như vậy nữa. Thêm một lần nữa chắc cô sẽ chết mất. Cho dù thân thể còn sống, linh hồn cũng sẽ chết. Tôn nghiêm của cô không thể chịu đựng sự vũ nhục như vậy nữa.

Cố Mạc không nói gì, chỉ xoay người ôm lấy Tiếu Nhiễm, bàn tay to vỗ về lưng của cô.

Anh biết mình đã làm tổn thương cô rất sâu.

Nhưng anh lại không thể nói lời xin lỗi.

Gương mặt tươi cười của Y Nhiên không ngừng hiện lên trước mắt anh, hận thù kia giống như ngọc lửa thiêu đốt trong lồng ngực.

Anh không biết mình muốn đối mặt với cô như thế nào.

Nếu yêu, thì hận thù kia phải làm sao bây giờ?

Nếu hận, sự yêu thích đối với cô phải đặt vào đâu?

Tiếu Nhiễm áp mặt vào lồng ngực anh, tâm dần dần bình tĩnh, an tâm nhắm mắt lại.

Chỉ cần không đem cô ra làm chỗ để phát tiếp, cô sẽ cố gắng tha thứ.

Hai người ôm nhau, cả đêm không thay đổi tư thế.

Sáng ngày thứ hai, Cố Mạc mở mắt ra liền nhìn thấy gương mặt nhỏ nhắn kiều diễm của Tiếu Nhiễm, anh xoay người đặt cô nằm dưới thân mình, khống chế mình không được hôn.

Tiếu Nhiễm mơ mơ màng màng tỉnh lại, không kìm lại được tiếng thở dài. Trí nhớ về đêm qua đột nhiên trở lại trong đầu cô, cô sợ hãi run run, muốn lùi bước.

“Đừng sợ, anh sẽ làm rất nhẹ.” Cố Mạc thanh âm khàn khàn truyền vào tai Tiếu Nhiễm, trấn an được Tiếu Nhiễm đang căng thẳng.

Cô cứng ngắc nằm ở đó, bị động đón nhận sự yêu thương của Cố Mạc.

….

“Đáng chết!” Cố Mạc đột nhiên bất mãn gầm nhẹ.

Tiếu Nhiễm nghĩ Cố Mạc lại tức giân, hoảng hốt mở to mắt.

Cô có chút sợ sự hỉ nộ không lường trước được của anh.

“Anh thề về sau sẽ mua thật nhiều hạnh phúc 0.01 đem tích trong nhà.” Cố Mạc kiềm chế nhìn Tiếu Nhiễm.

Hiểu được ý tứ của anh, mặt Tiếu Nhiễm trở nên phiếm hồng.

Cô đỏ mặt vùi vào ga giường, ngay cả dũng khí liếc mắt nhìn Cố Mạc một cái cũng không có. Chỉ sợ một chút kích thích khiến cho anh không kìm chế được, hóa thân thành sói.

Cố Mạc thỏa mãn nằm bên cạnh cô, gắt gao ôm cô vào lòng.

Buổi sáng hôm sau,hai người đều dậy trễ. Chờ bọn họ xuống giường xuống lầu thì phát hiện tất cả mọi người đều đang dùng ánh mắt tối sầm nhìn bọn họ.

“Ngày hôm qua con vẹt cách vách kêu cả đêm, hại bọn em ngủ cũng không ngon.” Cố Nhiên vẻ mặt ranh mãnh nói vào tai Cố Mạc.

“Sợ ầm í thì bịt lỗ tai vào!” Cố Mạc nghiêm mặt hừ nhẹ.

“Bịt cũng không lại! Con vẹt kêu rất to!” Cố Nhiên ha ha cười nói.

Nghe được giọng nói của Cố Nhiên, mặt Tiếu Nhiễm đỏ bừng mê ngoài như hoa anh đào đâu xuân.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT