Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 292: Đêm nay đừng mong ngủ được

Cố Nhiên thần bí cười hề hề ghé vào tai bà nội thấp giọng hỏi:”Bát thuốc kia hẳn là chỉ có tác dụng với đàn ông đúng không ạ?”

“Sao cháu lại biết?” Bà nội cười cười đầy thâm ý.

“Cháu đoán” Cố Nhiên xấu xa nhìn bà nội đang trừng mắt với mình. Anh thấy may mắn vì người bị bà nộ tính toán là Cố Mạc chứ không phải là anh.

“Cuộc sống vợ chồng hòa thuận, tình cảm mới có thể càng ngày càng khăng khít.” Bà nội hiền lành cười nói. Nếu bà không nhắm vào Tiếu Nhiễm thì Tiểu Mạc sao có thể uống hai bát thuốc to như vậy? Hơn nữa thông qua chuyện này bà có thể khẳng định cháu trai này yêu thương cháu dâu. Vì vậy mà bà quyết tâm. Tình trạng hôm qua chính là cuộc sống vợ chồng xảy ra một số chuyện không hài hòa. Nói không chừng phải mất cả đêm qua để giải quyết.

“Bà nội, cháu phát hiện ra bà mới là cáo già.” Cố Nhiên cười giơ ngón cái về phía bà nội.”Bái phục! Bội phục!”

“Bà thấy cháu cũng nên tự lo cho mình đi. Nếu còn không mang một đứa cháu dâu về đây, người mà muốn tính toán chính là cháu đấy.” Bà nội nhìn Cố Nhiên tràn ngập uy hiếp.

“Cháu đột nhiên nhớ ra có việc vần tìm đến anh cháu.” Cố Nhiên nhanh chân chạy như bay.

Cố Nhiên chạy đến nhà ăn, nói với Cố Mạc đang uống thuốc nói:”Anh, thuốc này để bổ thận! Anh uống nhiều như vậy sợ buổi tối làm chị dâu nhỏ không chịu nổi.”

Tiếu Nhiễm đỏ mặt mắt trừng lớn. Quả nhiên thuốc này là để tráng dương. Cố Mạc lại uống nhiều như vậy.

Dù anh có không uống đi chăng nữa thì cũng có thể làm cô như chết đi sống lại.

Xem ra đêm nay cô đừng mong ngủ được.

Liệu cô có thể móc hết đống thuốc này ra khỏi dạ dày Cố Mạc không?

Cố Mạc nhìn Tiếu Nhiễm bằng ánh mắt phức tạp, anh rút một tờ giấy ăn, lau miệng.

“Anh, em đang nói chuyện với anh đó.” Cố Nhiên ngồi bên cạnh Cố Mạc, nghiêm túc nói.

“Chuyện gì?” Cố Mạc mặt không biến sắc nhìn Cố Nhiên liếc mắt một cái.

“Viện trưởng của bên em nghe nói thiết bị phẫu thuật tim của công ty anh đã đánh vào thị trường bên Mĩ, muốn hợp tác với các anh.” Cố Nhiên vừa gõ nhẹ bàn vừa thoải mái nói.”Viện trưởng nói với em sản phẩm đều chống lại sự khảo nghiệm của thị trường Mĩ, vì sao còn muốn đưa tiền cho người Mĩ. Chỉ cần các tác dụng của thiết bị phẫu thuật bên anh không thua kém sản phẩm của nước Mĩ, về sao tin dùng các anh.”

“Thiết bị phẫu thuật tim của bọn anh, cả công dụng và giá cả đều giữ ưu thế tuyệt đối. Cậu nói lại cho viện trưởng của cậu yên tâm.” Cố Mạc kiêu hãnh nói.

Mỗi nghiên cứu phát triển sản phẩm của công ty anh đều đích thân kiểm soát chặt chẽ, chất lượng sẽ không xảy ra vấn đề gì. Anh tự tin có thể đạt được hiệu quả cao nhất.

“Được rồi, em phải đi thông báo cho viện trưởng.’’ Cố Nhiên ha ha cười nói.”Anh, em đã dẫn cho anh mối làm ăn này, anh sẽ cảm ơn em thế nào đây?”

“Một bữa thịt dê.” Cố Mạc không hề nghĩ ngợi, trực tiếp trả lời.

“Một bữa thịt dê? Anh mà lại keo kiệt như vậy sao?” Cố Nhiên không thể tin vào lỗ tai mình.”Một thiết bị phẫu thuật tim của anh có lợi nhuận là XX, bệnh viện của chúng ta một năm ít nhất cũng phải dùng hết XX cái, nếu về sau trong một năm toàn bộ đều dùng sản phẩm của anh, anh sẽ kiếm được bao nhiêu tiền? Yêu cầu của em không cao. một căn biệt thự, cộng thêm một con siêu xe.”

“Đúng là yêu cầu không cao. Dự đoán anh sẽ phải buộc chặt các con cháu chắt vào thắt lưng để kiếm sống, bởi bọn chúng như lũ quỷ hút máu từng làm thất thoát hết lợi nhuận dự trữ của công ty ông nội từ ngàn năm trước.” Cố Mạc vẫn nghiêm mặt như cũ, giọng nói thật bình tĩnh, nhưng lời nào nói ra cũng tràn ngập trào phúng.

Câu trả lời hài hước của Cố Mạc làm cho Tiếu Nhiễm phì cười.

“Anh đối với vợ thì hào phóng như vậy, còn với anh em ruột thịt thì quá mức keo kiệt!” Cố Nhiên bất mãn kháng nghị.”Em đã tra ra rồi. Có một gã nhà giàu người Trung Quốc bí ẩn nào đó đã chụp được một chiếc nhân ngọc trai trị giá đến trăm ngàn đô la.”

Mấy nghìn vạn đô la?

Nghe được lời nói của Cố Nhiên, Tiếu Nhiễm kinh ngạc trừng lớn ánh mắt.

Cô tuy rằng biết chiếc nhẫn kia rất đáng giá, nhưng lại không ngờ nó trị giá cả trăm ngàn đô la.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT