Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 298: Chỉ có thể ngưỡng mộ

Tiếu Nhiễm vừa muốn đến biệt thự nhà họ Tưởng, chợt nghe thấy giọng nói của mẹ chồng, cô lập tức chốn đi, sợ bị nhìn thấy.

“Bà ấy vẫn không quên được cái chết của Y Nhiên,” Chu Cầm đứng ở cửa biệt thự, nói nói bác sĩ Vương.

“Đột nhiên mất đi cả chồng và con gái, tinh thần của bà ấy hoàn toàn suy sụp. Hy vọng có người có thể vực bà ấy dậy.” Bác sĩ Vương cảm khái nói.

“Thật hy vọng Y Nhiên vẫn còn sống.” Chu Cầm lau nước mắt, thương tâm nói,”Hồi nhỏ con bé và Cố Mạc chính là một đôi Kim Đồng Ngọc Nữ, tôi và Khiết Nghi vẫn luôn ngóng trông bọn nó lớn lên rồi kết hôn. Không ngờ….trời không chiều lòng người.”

“Cố phu nhân đừng quá đau buồn. Người chết rồi không thể sống lại được.” Bác sĩ Vương nhanh chóng an ủi.

“Người có lúc rất thương xót, không thể giữ lại người trong lòng.” Chu Cầm cảm kích nói,”Bác sĩ Vương, chuyện của Khiết Nghi làm phiền ông rồi.”

“Vâng, Cố phu nhân đi thong thả.” Bác sĩ Vương khách khí nói.

Chu Cầm dùng sức hít một hơi, xách túi đi ra khỏi biệt thự, sau khi đi ra cửa lớn, bà thương cảm lau đi nước mắt.

Sau khi bà rời đi, Tiếu Nhiễm ở chỗ tối đi ra, sầu não nhìn bóng lưng cô đơn của bà.

Không thể tưởng tượng được bà ấy là một người nặng tình như vậy, tới thăm bà Tưởng. Người bình thường biết tinh thần của bà Tưởng đầy u uất, có thể trốn nhất định sẽ trốn thật xa.

Xem ra sự chấp nhất trong tình cảm của Cố Mạc được di truyền từ bà.

Cô đột nhiên thật ngưỡng mộ Tưởng Y Nhiên. Dù cô ấy còn sống hay không, đều có nhiều người yêu mến cô ấy như vậy.

Nghe mẹ chồng nói chuyện với bác sĩ Vương cô có thể thấy bà ấy rất rất muốn Y Nhiên trở thành con dâu.

Mà Cố Mạc dành năm năm hoài niệm nhưng vẫn không thể quên được cô.

Đó chắc hẳn phải là một người con gái mê người!

Tiếu Nhiễm tâm trạng có chút nặng nề.

Cô biết cô không thể ghen tị.

Chỉ có thể ngưỡng mộ.

Bác sĩ Vương đang định trở về phòng, quay người lại nhìn thấy Tiếu Nhiễm đang đứng bên biệt thự, ông kinh ngạc nói:”Thiếu phu nhân, cô đến từ bao giờ vậy?”

“Cháu vừa mới tới thôi.” Tiếu Nhiễm phủi phủi đám cỏ dại trên người, kiên cường tươi cười,”Cháu không nghĩ sẽ gặp mẹ chồng ở đây, nên trốn đi. Bác Vương, bác đừng nói cho bọn họ biết cháu hay chạy đến đây nhé.”

“Biết rồi.” Bác sĩ Vương từ ái nói. Ông vẫy tay với Tiếu Nhiễm:”Mau vào đi. Mới rồi bà Tưởng còn nhắc đến cô, bà ấy vừa để lại cho cô bột bát sủi cảo, nói muốn chờ cô ngủ dậy rồi ăn.”

“Cháu hiểu rồi.” Tiếu Nhiễm nghe lời nói củ bác sĩ Vương, cười gật gật đầu.

Cô chạy vào phòng khách, khẽ cười ngồi đối diện bà Tưởng đang nghỉ ngơi trên ghế sô pha nói:”Bác gái, cháu đến rồi đây!”

Bà Tưởng nhìn thấy cô lập tức đứng dậy, nhiệt tình chào đón:”Nhiễm Nhiễm, con ngủ dậy rồi sao?”

“Vâng” Tiếu Nhiễm liều mạng gật đầu, “Ngủ đến tận trưa.”

“Ăn cơm chưa?” Bà Tưởng đặt tay lên tay cô, quan tâm hỏi.

“Chưa ạ.” Tiếu Nhiễm ôm cái bụng bướng bỉnh thè lưỡi,”Cháu thật sự rất đói.”

“Vậy sao! Mẹ đã gọi người làm cho con món sủi cảo nhồi rau hẹ thịt heo mà con thích ăn nhất.”

“Cám ơn bác gái.” Tiếu Nhiễm ôm lấy bà Tưởng, cảm kích nói.

Bà Tưởng có lẽ đã cho rằng cô chính là Y Nhiên, cho nên đem hết tình yêu thương của người mẹ đến cho cô. Cô có chút áy náy, phần lớn là cảm động. Hóa ra mẹ hiền được định nghĩa như vậy. Coi con gái như sinh mạng.

Tiếu Nhiễm vừa ngồi vào bàn ăn thì bà Tưởng đã bưng sủi cảo ra:”Nhiên Nhiên, đây là mẹ chồng tương lai của con từ tay gói. Ở A thị mà có được ăn được bánh sủi cảo ngon như vậy không hề dễ dàng.”

Nhiên Nhiên?

Mẹ chồng tương lai?

Xem ra bà Tưởng thực sự đã nghĩ cô là Tưởng Y Nhiên.

Nếu tương lại bà Tưởng bình phục rồi, liệt có trách cô đã lừa gạt bà không?

Cô có chút bất an.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT