Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 312: Bà xã của tôi, tôi không thương thì ai thương?

“Hai triệu?” Tiêu Nhiễm vô cùng sửng sốt, cô không nghĩ nhiều như thế. Một khoản tiền lớn như vậy cô biết đi đâu mà mượn đây?

Tiêu Bằng Trình không hờn không giận quát Dương Nguyệt Quyên: “Lắm miệng!”

”Tiêu Nhiễm là con gái ông, con bé cũng nên vì ông mà chia sẻ chút chuyện phiền não chứ!” Dương Nguyệt Quyên hợp tình hợp lý nói. Bà không cho rằng mình nói sai điều gì cả.

”Tiêu Nhiễm, con đừng nghe mẹ con nói bậy. Tiền vốn lưu động của công ty có hai triệu. Chỉ là chúng ta vừa trả ngân hàng cho nên tài chính trong lúc này có chút khó khăn. Chờ thuốc mới được đưa ra thị trường, chúng ta lập tức có thể kiếm được mười tám triệu. Hiện tại là lúc công ty gặp khó khăn nhất, nếu cố gắng ba tin mình sẽ vượt qua được.” Tiêu Bằng Trình khẩn trương giải thích cho con gái. Cho dù công ty có phá sản, ông cũng sẽ không để cho Tiêu Nhiễm đi cầu xin Cố Mạc. Lại nói thuốc mới của công ty còn chưa thông qua bộ phận kiểm duyệt WS, đều là do Cố Mạc ở trong gây khó dễ. Như vậy ông liền không có khả năng đưa tập đoàn Bằng Trình vượt qua nguy cơ này rồi.“Cố gắng? Có thể vượt qua được thì còn gọi là nguy cơ sao? Công ty chúng ta bây giờ cũng phải nợ tới bảy tám chục vạn. Tiền lương tháng sau của nhân viên tôi còn không biết phải mượn ở chỗ nào. Ông lại đưa cho nhà người ta những 100 vạn. Tôi cướp được ở đâu 100 vạn cho ông đây?” Dương Nguyệt Quyên thương tâm nói.

”Một trăm vạn?” Tiêu Nhiễm lập tức cầm tay cha mình, “Ba, tiền tiêu vặt ba cho con vẫn chưa dùng tới, phỏng chừng có khoảng ba bốn trăm vạn. Hay là ba cứ lấy dùng trước đi?”

”Con cứ giữ lấy! Đó là tiền sinh hoạt ba đưa cho con!” Tiêu Bằng Trình không đồng ý lắc đầu.

”Con có Cố Mạc nuôi, không cần tiền sinh hoạt.” Tiêu Nhiễm xoay người lại, vẻ mặt hạnh phúc nhìn thoáng qua Cố Mạc vẫn trầm mặc không nói gì, rồi lại quay đầu cười với Tiêu Bằng Trình nói, “Ba, ba không cần lo lắng cho con. Bằng đấy tiền nếu có thể giúp ba vượt qua khó khăn này con cũng rất hạnh phúc rồi. Mẹ nói rất đúng, con là con gái ba, con nên vì ba phân ưu một chút.”

”Bảo bối!” Đáy lòng Tiêu Bằng Trình chua xót ôm lấy Tiêu Nhiễm, “Ba không cần con phải phân ưu, chỉ cần con được hạnh phúc là đủ rồi.”

”Con cực kỳ hạnh phúc.” Tiêu nhiễm nhẹ nhàng nói, “Cố Mạc đối xử với con rất tốt. Ba, người duy nhất còn chưa hạnh phúc là ba. Ba nhất định phải vực dậy được, con còn muốn ba theo con đến Dubai nhảy dù.”

”Được!” Đáy mắt Tiêu Bằng Trình phiếm lệ.

Dương Nguyệt Quyên thấy Tiêu Nhiễm không có yêu cầu Cố Mạc giúp đỡ, mà Cố Mạc cũng giả ngu một chữ cũng không nói. Bà liền căm tức cắn môi: “Cố Mạc, cậu phá hủy tập đoàn Bằng Trình, Tiêu Nhiễm hẳn sẽ không vui. Nếu cậu thực sự yêu thương con bé thì nên cho chúng tôi một con đường sống.”

”Nếu không phải vì Tiêu Nhiễm, tập đoàn Bằng Trình sớm đã không còn tồn tại rồi chứ nói gì đến việc có thể đi tới được như ngày hôm nay!” Cố Mạc lạnh nhạt hừ một tiếng.”Thuốc mới của công ty các người còn đang trong giai đoạn kiểm tra quy trình kỹ thuật, nếu không tin có thể chính mình đến cục WS để hỏi.”

”Thật sự sao?!” Nghe được những điều Cố Mạc nói, Tiêu Bằng Trình kích động ngồi thẳng dậy. Chẳng nhẽ Cố Mạc sẽ tha cho ông lần này sao? Cậu ta thật sự yêu tiểu Nhiễm rồi hả? Cho nên mới có thể gạt thù hận qua một bên, cho ông một con đường sống? Được thế thì tốt quá rồi! Người ông lo lắng nhất là tiểu Nhiễm, chỉ cần Cố Mạc yêu thương con bé, như vậy ông không còn cầu mong gì nữa.

” Kiểm duyệt có qua hay không tôi cũng không thể nhúng tay vào được.” Cố Mạc lạnh lùng nói.”Đừng hy vọng tôi sẽ giúp ông!”

”Chỉ cần cậu thật tâm yêu thương tiểu Nhiễm là được rồi, tôi không còn cầu mong gì nữa.” Tiêu Bằng Trình thật tâm nhìn Cố Mạc. Trải qua sinh tử, ông cũng thấy tiền bạc cũng chẳng có giá trị gì cả.

Tiêu Nhiễm sợ Cố Mạc nói ra sự thật khiến cha cô đau lòng, cô lập tức xoay người lại, cầu xin nhìn anh.

”Bà xã của tôi, tôi không thương thì ai thương?” Cố Mạc tiến lên, ôm lấy Tiêu Nhiễm, cuồng ngạo nói.

Tiêu Nhiễm cảm động rúc vào trong lòng Cố Mạc, mấp máy môi nói: “Cảm ơn.”

Cố Mạc đáp ứng yêu cầu của cô là tốt rồi. Khiến anh phải trái lương tâm nói yêu cô, đáp ứng cha cô phải yêu thương cô thật lòng, điều này làm cho cô cực kỳ cảm kích. Bệnh tim của cha vốn không tốt, cô không nghĩ phải để cha bận tâm thêm chuyện của cô nữa.

Nhìn thấy con gái như chim nhỏ nép vào người Cố Mạc, Tiêu Bằng Trình mãn nguyện thở dài một hơi.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT