Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 314: Cố mạc tràn ngập mỉa mai cảm tạ

“Cố Mạc, cha em thật sự không sao đúng không?” Đi ra khỏi phòng bác sĩ, Tiếu Nhiễm vẫn rất lo lắng.

“Anh vừa nhìn hình chụp phần ngực. Mẹ kế em cố ý thay đổi ngày sản xuất mang thuốc quá hạn bán đi tận ba tỉnh, làm chết người. Cha em chắc là vì chuyện này mà tức giận.” Cố Mạc nghiêm túc phân tích nói.

“Dương Nguyệt Quyên rất đáng giận!” Tiếu Nhiễm tức giận đến mức dậm chân.

Ba em rất xem trọng chất lượng thuốc, Dương Nguyệt Quyên làm vậy tức là muốn hủy diệt danh dư mà ba luôn cẩn thận giữ gìn.

Một khi chuyện này được làm sáng tỏ, công ty sẽ bị phá sản hoàn toàn.

Chữ tín một khi đã mất, rất khó có thể lấy lại được. Thật giống như một liều xyanua hủy diệt thương hiệu của công ty. Từ nay mọi người khi nhắc đến tên XXX, đều sẽ liên tưởng đến sự việc lần này.

Cho nên cô hoài nghi tình yêu của Dương Nguyệt Quyên dành cho ba, nếu bà ta thực lòng yêu ba, tuyệt đối sẽ không đối nghịch lại với hành động của ba.

Cố Mạc cười cười từ chối cho ý kiến. Dương Nguyệt Quyên có lẽ thực sự muốn hủy diệt Tiếu Bằng Trình.

Trở lại phòng bệnh, Tiếu Nhiễm nhìn thấy Tiếu Lạc dựa sát vào ba, chọc cho ba cười rất vui vẻ.

“Đúng là một đứa con gái hiếu thuận.” Tiếu Nhiễm trào phúng nói. Cô không học được bản lĩnh này của Tiếu Lạc, có thể dùng miệng lưỡi cám dỗ người ta bất kể đông tây nam bắc.

Tiếu Lạc bày ra bộ dáng như không hề có chuyện gì xảy ra, cười ngọt ngào với Tiếu Nhiễm:”Ba chỉ có hai đứa con gái là chúng ta, đương nhiên phải thật hiếu thuận với ba rồi.”

“Khẩu Phật tâm xà bốn chữ này đến hôm nay tôi mới hiểu nó có ý nghĩ gì!” Tiếu Nhiễm ý tứ xâu xa nhìn Tiếu Lạc và Dương Nguyệt Quyên.

Tiếu Bằng Trình nghe được lời nói của Tiếu Nhiễm, nhíu mày, đẩy Tiếu Lạc ra:”Ba có chút không thoải mái, vừa cười một chút lại muốn phát bệnh.”

Tiếu Lạc cười ngọt ngào nói:”Ba, ba nằm xuống nghỉ ngơi đi, con giúp cha xoa bóp huyệt thái dương.”

“Mọi người cũng chưa ăn cơm chiều phải không?” Tiếu Bằng Trình không trực tiếp từ chối đề nghị của Tiếu Lạc, uyển chuyển hỏi,”Nguyệt Quyên, bà đưa bọn nhỏ đi ăn chút gì đi. Tôi muốn ngủ một lát.”

Tiếu Lạc có chút xấu hổ, cong cái miệng nhỏ nhắn, nhưng rất nhanh chóng khôi phục lại tươi cười.

Tiếu Nhiễm thu hết phản ứng của Tiếu Lạc vào trong mắt, không khỏi cười lạnh. Mẹ con họ cho rằng người già thì trí tuệ cũng kém đi sao? Diễn vụng về như vậy cũng không biết ý tứ mà còn bày ra!

“Cha, con giúp cha.” Tiếu Lạc ngồi bên giường, ôm cổ Tiếu Bằng Trình nói.

“Không cần! Các con ăn xong nhớ đem cà chua đắp mặt về cho ba.” Tiếu Bằng Trình cười từ chối.

“Để một mình bà ở lại con rất lo lắng.” Tiếu Lạc làm nũng ở trong lòng Tiếu Bằng Trình.

Tiếu Nhiễm một tay kéo Tiếu Lạc đứng lên, đẩy ra khỏi phòng bệnh:”Cô ở chỗ này ba mới không thể an tĩnh nghỉ ngơi. Bảo cô đi ăn cơm thì đi nhanh lên! Đừng làm cho cha mất hứng!”

Tiếu Lạc suýt chút nữa thì bị Tiếu Nhiễm đẩy ngã xuống đất, chật vật đứng vững:”Chị, sao chị lại thô lỗ như vậy?”

“Tôi còn có thể thô lỗ hơn nữa! Cô thích thì thử xem?” Tiếu Nhiễm mặt lạnh tanh, tràn ngập uy hiếp nói.

Tiếu Lạc khẽ cắn môi, cười hì hì hai tiếng:”Không dám!”

Dương Nguyệt Quyên nhìn thấy con gái bị khinh thường, lập tức chạy ra khỏi phòng bệnh, sẵng giọng nói với Tiếu Nhiễm:”Chị em các con im lặng một chút! Không biết tim ba các con đang không được thoải mái sao? Còn dám náo loạn trước mặt ông ấy!”

“Mẹ, con không náo loạn với chị.” Tiếu Nhiễm oan ức dựa sát vào lòng Dương Nguyệt Quyên.

Dương Nguyệt Quyên đau lòng vỗ lưng con gái:”Ngoan!”

Tự đem mình ra trách cứ chính là đang ám chỉ Tiếu Nhiễm.

Tiễu Nhiễm nghe ra ý tứ của Dương Nguyệt Quyên, lạnh lùng nở nụ cười:”Ba là vì ai mới thành ra như vậy trong lòng bà rõ nhất. Đừng có giả bộ trước mặt tôi!”

Sắc mặt Dương Nguyệt Quyên trở nên cực kỳ khó coi.

Cố Mạc cười mỉa đi qua trước mặt Dương Nguyệt Quyên:”Tôi phải cảm ơn bà. Tôi không cần nhúng một ngón tay vào, tập đoàn Bằng Trình cũng sắp bị hủy, không thể không có công lao của bà.”

Nghe được lời nói của Cố Mạc, Dương Nguyệt Quyên rốt cuộc không cười nổi nữa.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT