Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 320: Tôi không ầm ĩ với bà

“Ba còn cái gì mà bà ấy có thể lừa được nữa sao?” Tiếu Bằng Trình lơ đễnh nói. Hiện tại, số tiền công ty mắc nợ đã vượt quá tài sản có được, muốn giải quyết được cục diện rối rắm này, chỉ có thể trông chờ vào viện nghiên cứu chế tạo ra loại thuốc mới đưa ra thị trường. Nhưng mà thuốc mới có thể thông qua cục kiểm duyệt WS hay không lại là một chuyện khác. Nếu Cố Mạc vẫn cứ tiếp tục gây khó dễ, thì vấn đề tiêu thụ lượng thuốc mới sau khi đưa ra thị trường cũng là một vấn đề không mấy khả quan. Ông cũng biết hiện tại mình đang đi một nước cờ hiểm, Dương Nguyệt Quyên lại càng hiểu rõ hơn so với bất cứ ai. Bà ấy không lý nào lại muốn công ty sụp đổ, mang theo một thân nợ nần sống đến cuối đời.

”Bà ta...” Tiếu Nhiễm vừa muốn nói ra việc Dương Nguyệt Quyên cấu kết với quản lý tài vụ vơ vét tài sản công ty, đã bị Cố Mạc ngăn cản lại.

”Con gái, thà phá hủy một tòa miếu cũng không nên phá vỡ một cuộc hôn nhân.” Cố Mạc vẫn là rất để ý Tiếu Nhiễm “Mì cũng lạnh rồi đấy.”

”A....” Tiếu Nhiễm khẩn trương đứng dậy, múc canh vào trong chén, sau đó ngồi bên giường đút cho Tiếu Bằng Trình, “Ba thấy thế nào, ăn ngon chứ?”

“ Ngon! Được tâm can bảo bối đút, dù là thuốc độc ăn cũng ngon.” Tiếu Bằng Trình cảm khái cười nói.

”Con sẽ không bao giờ để ba phải uống thuốc độc.” Tiếu Nhiễm gắp nốt miếng mì cuối cùng trong bát cho Tiếu Bằng Trình, ngang ngạnh hừ hừ nói.

”Ba biết! Cho nên ba chỉ thương con!” Tiếu Bằng Trình nhéo cái mũi của tiểu Nhiễm, sủng nịch nói.

”Ba biết là tốt rồi.” Tiếu Nhiễm bĩu môi “ Ba, ba về sau phải mở to hai mắt, đừng quá tin người. Có một vài người khẩu Phật tâm xà, thật sự sẽ cho người ăn kẹo độc đấy.”

Đúng lúc này, mẹ con Dương Nguyệt Quyên mang theo hộp cơm đi tới. Bà ta vừa nghe thấy lời Tiếu Nhiễm nói liền trào phúng một phen: “Tiếu Nhiễm, cô đây là nói người nào a?”

”Ba tôi không khỏe, tôi không muốn ầm ĩ với bà!” Tiếu Nhiễm lạnh lùng liếc nhìn hai mẹ con Dương Nguyệt Quyên.

Nếu không phải lo lắng cho ba, sáng nay cô đã làm cho khuôn mặt tươi cười của Dương Nguyệt Quyên thành cái bánh mì cỡ lớn rồi, để xem bà ta thế nào còn kiêu ngạo tới đây được!

”Tôi không chấp nhất con nít không hiểu chuyện.” Dương Nguyệt Quyên lắc mông đi tới, lách qua Cố Mạc, để âu thức ăn trong tay lên trên bàn”Bằng Trình, tôi mua cho ông món lòng xào ông thích nhất này.”

”Mang đi đi. Tôi ăn vài gắp mì là được rồi.” Tiêu Bằng Trình nhàn nhạt trả lời, hòan toàn trái ngược với sự nhiệt tình vừa nãy đối với Tiếu Nhiễm.

” Mì này cùng lắm cũng chỉ có cà chua, có thể có được bao nhiêu dinh dưỡng?” Dương Nguyệt Quyên không hờn không giận nhìn về phía Tiếu Nhiễm.

”Ba chỉ thích ăn mì tự tay tôi nấu mà thôi.” Tiếu Nhiễm khiêu khích nhìn Dương Nguyệt Quyên. Người phụ nữ chết tiệt này còn muốn cùng cô tranh thủ tình cảm sao?

”Tiểu Nhiễm, ba cô là khách khí với cô. Ông ấy vẫn luôn thích đồ ăn tôi mua nhất.” Dương Nguyệt Quyên lên mặt nhìn Tiếu Nhiễm nói.

Đúng lúc này, Cố Mạc vẫn luôn trầm mặc mở miệng: “ Hàm lượng cholesterol có trong lòng lợn tương đối cao, người có bệnh tim không nên ăn nhiều.”

Tiếu Nhiễm vô cùng thống khoái liếc mắt nhìn Cố Mạc một cái. Anh luôn ra tay giúp cô tại thời điểm cô cần nhất.

Dương Nguyệt Quyên không vui trừng mắt lườm Cố Mạc một cái: “Cậu làm sao mà biết được?!”

”Tôi đã từng là bác sĩ.” Cố Mạc kiêu ngạo nói.”Đối với những thức ăn kiêng giành cho người bệnh, tôi có nghiên cứu qua một chút. Món lòng xào kia của bà vừa vặn là món không được ăn.”

Dương Nguyệt Quyên tức giận vất âu thức ăn lên bàn, tiện đi đến bên giường đẩy cô một cái tách cô và cha cô ra xa nhau, nói: “Tiểu Nhiễm, vất vả cô rồi. Tôi tới đút cho Bằng Trình là được.”

Tiếu Nhiễm nghe Dương Nguyệt Quyên nói mà thấy ghê tởm.

”Bà vẫn là suy nghĩ xem phải làm như thế nào bù lại những chỗ bị thiếu hụt đi.” Tiếu Nhiễm một kích nói trúng tim đen bà ta.

” Thiếu hụt cái gì?” Tiếu Bằng Trình nghi ngờ hỏi.

”Không có gì! Ông cũng đừng nghe tiểu Nhiễm nói bừa!” Dương Nguyệt Quyên khẩn trương giải thích.

”Chị, nếu chị cứ tiếp tục ỷ vào Cố Mạc thương yêu chị mà bắt nạt mẹ tôi, tôi liền nói chuyện gièm pha năm năm trước của chị cho anh rể biết!” Tiếu Lạc lặng lẽ đi đến phía sau Tiếu Nhiễm, uy hiếp nói.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT