Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 321: Trả đũa

“Có giỏi thì cô nói đi!” Tiếu Nhiễm cười châm biếm liếc Tiếu Lạc một cái. Đột nhiên cô cảm thấy Tiếu Lạc giống như loại tôm tép nhãi nhép mà thôi. Cô ta luôn che đấu bên trong xấu xa bằng vẻ bề ngoài đáng yêu.“Sao tôi không dám chứ?” Tiếu Lạc hất cằm lên, kiêu căng nhìn Tiếu Nhiễm.

”Nếu cô nói, tôi sẽ bảo ba đuổi hai mẹ con cô ra ngoài! Cô nói xem ba sẽ nghe lời tôi hay nghe lời mẹ cô đây?” Tiếu Nhiễm nhướng mắt, cười ném vấn đề lại cho Tiếu Lạc. Nếu không phải cô đã kể vụ tai nạn xe cô trước đây cho Cố Mạc nghe thì chắc chắn bây giờ sẽ bị Tiếu Lạc nắm thóp, mất đi quyền chủ động. Tiếu Lạc lại nghĩ rằng cô ta là người nắm đằng chuôi, có thể muốn làm gì cũng được, nên cô cũng muốn chơi với cô ta một chút.

Tiếu Lạc tức giận, nghiến răng: “Xem như cô lợi hại!”

”Chị em ruột thì sao lại nói độc ác hay không chứ?” Tiếu Nhiễm cười, vỗ vỗ vai Tiếu Lạc, “Có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu! Ngày nào đó, Cố Mạc không vui lại giẫm chết tập đoàn Bằng Trình thì cả hai chúng ta cũng chẳng tốt lành gì! Tôi nghĩ cô đừng chọc giận tôi mà nên thương lượng với mẹ cô làm cách nào để thoát khỏi nguy cơ đi! Cố Mạc đã có chứng cớ đầy đủ, tôi sẽ tống mẹ con cô vào tù!”

Tiếu Lạc nghe thấy Tiếu Nhiễm nói như vậy cảm thấy bối rối. Cô ta cho rằng lấy bí mật kia ra uy hiếp thì Tiếu Nhiễm sẽ ngậm miệng, không nghĩ tới người bị uy hiếp là cô ta. Tiếu Lạc lo lắng, liếm môi: “Chị!, chúng ta là chị em mà!”

”Vừa rồi ai nói chúng chúng ta không phải chị em chứ?” Tiếu Nhiễm nhìn khiêu khích Tiếu Lạc.

”Em chỉ nói giỡn với chị thôi!” Tiếu Lạc cười gượng hai tiếng.

”Nếu không phải hiện tại không thể để ba chịu kích động nên tôi tạm thời tha cho hai mẹ con cô. Hãy bảo bà ta mau hoàn trả tất cả số tiền mà đã biển thủ đi, tôi sẽ tha cho bà ta một lần!”

”Mẹ cũng hi sinh cho ba nhiều như vậy, lấy một chút tiền cũng là thứ mẹ đáng được hưởng mà! Đằng nào đã chẳng lấy rồi sao còn phải bù lại chứ?” Tiếu Lạc cố cãi lại.

”Đằng nào chẳng lấy rồi sao? Được, chúng ta...... “ Tiếu Nhiễm cười cực kỳ ngọt ngào với Tiếu Lạc, sau đó bỏ mặc Tiếu Lạc đến bên cạnh Cố Mạc, cầm chặt tay anh.

Cố Mạc cúi đầu, nhỏ giọng bên tai Tiếu Nhiễm: “Đang nói chuyện gì với Tiếu Lạc vậy?”

”Trả đũa cô ta một chút thôi!” Tiếu Nhiễm cười kiêu ngạo.

Khi cô ta đã không nắm được điểm yếu của cô nữa thì cô còn gì phải sợ chữ? Tiếu Lạc đã tính sai rồi.

Cố Mạc yêu thương xoa đầu Tiếu Nhiễm, chạm vào nốt mụn đằng sau gáy cô, đau lòng nhíu mày một chút: “Còn đau không?”

”Có một chút thôi ạ!” Tiếu Nhiễm không muốn khiến Cố Mạc lo lắng, cười trả lời. Nốt mụn lớn như vậy chắc chắn cũng phải vài ngày nữa mới hết sưng, cô đi ngủ cũng không dám nằm thẳng.

Tiếu Lạc ghen tị nhìn Cố Mạc và Tiếu Nhiễm thân mật với nhau, siết chặt quả đấm. Nếu thật sự Cố Mạc nắm giữ đầy đủ chứng cớ, với tính cách của Tiếu Nhiễm, tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho mẹ. Cho nên, hai mẹ con cô ta phải bàn bạc kỹ lại mới được. Đã nhẫn nại nhiều năm như vậy không thể để Tiếu Nhiễm hủy hết tất cả.

Cô ta tiến lên, cười xinh đẹp nói: “Chị! Anh rể đối với chị thật tốt nha! Có ông xã yêu thương thật tốt. Chị họ của bạn em ngày nào cũng bị ông xã đánh. Haiz, trước kia cũng yêu đương mặn nồng lắm đó. Ssau này lại thượng cẳng chân hạ cẳng tay, rất đáng thương!”

”Đó là ánh mắt của chị ta quá kém, gả cho một đồ bỏ đi!” Tiếu Nhiễm cười, phản bác lại. Sao cô có thể để Tiếu Lạc hù dọa cơ chứ? Cố Mạc đã biết tất cả, cô cũng chuẩn bị sẵn tâm lý rồi.

”Anh rể, anh nghe thấy rồi đúng không? Đàn ông mà đánh phụ nữ đều là đồ bỏ đi! Anh cũng nên đối xử với chị em tốt một chút! Trăm ngàn lần đừng động tay động chân nhé!” Lúc Tiếu Lạc đi qua người Tiếu Nhiễm, cố ý va vào người cô một chút khiến cô không kịp đề phòng mà chạm vào tường.

Tiếu Nhiễm bị chạm phải vết thương sau đầu mà hô ra tiếng.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT