Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 327: Hận, yêu, đau

Editor: Xẩm Xẩm

Tiếu Nhiễm vừa nói ra, lưng của Cố Mạc đột nhiên trở nên cứng ngắc. Anh chậm rãi đứng lên khỏi người cô, lui lại chỗ ngồi của mình, dùng sức chà xát mặt.

Tiếu Nhiễm bi thương sửa lại quần áo của mình, nghiêng người đi không nhìn anh nữa. đột nhiên anh lạnh lùng khiến lòng cô bị thương.

Tâm tình Cố Mạc mâu thuẫn nhìn thoáng qua Tiếu Nhiễm, liền khởi động động cơ, đi về nhà.

Xe dừng lại ở cửa biệt thự, Tiếu Nhiễm liền đẩy cửa xe ra, chạy trốn vào trong biệt thự.

“Nha đầu…” Cố Mạc còn không kịp cầm tay của cô, liền thấy cô biết mất trước mặt mình. Anh căm tức đập vào tay lái.

Y Nhiên lại mơ hồ xuất hiện ở trong đầu anh, anh dùng lực nắm tay lại.

Qua lại, không thể thoải mái, anh làm sao có thể yêu cô đây?

Anh chưa trở lại phòng ngủ, mà lập tức đi về phòng chiếu phim. Sau khi mở lên, anh lại cô đơn ngồi trên ghế sofa, mỗi lần màn hình xuất hiện hình ảnh của Y Nhiên, lại lâm thật sâu vào trong mâu thuẫn, không thể tự kiềm chế được.

Từ lúc 3 tuổi đến 25 tuổi, tính mạng của anh luôn có sự tham dự của Y Nhiên, cô giống như thạch tín, đã rót tận vào trong cốt nhục của anh, muốn quên mà không thể.

“Cố Mạc, I love you.”

Lời nói của Tiếu Nhiễm đột nhiên chui vào trong tay của Cố Mạc, một lần lại một lần.

Cố Mạc che mặt, thống khổ gầm nhẹ: “Y Nhiên, giúp anh!”

Không có người trả lời anh.

Có thể giúp anh chỉ có mình anh thôi.

Chỉ có chính anh mới có thể cứu chuộc trái tim của anh.

Tiếu Nhiễm, nếu như là một khối đường ngọt ngào, không chỉ ngọt miệng anh, mà còn ngọt cả tim của anh.

Nhưng ại sao anh có thể phản bội lại Y Nhiên, chấp nhận tình yêu của Tiếu Nhiễm.

Y Nhiên chết đi, nếu anh ân ái ngọt ngào với hung thủ đã hại chết cô, lương tâm của anh sẽ không thể ngủ yên.

Đã hơn một giờ, Cố Mạc vẫn chưa trở về phòng, Tiếu Nhiễm ngồi trên giường lớn trống rỗng, cảm thấy lạnh lẽo vô cùng.

Anh không muốn về phòng, là vì không muốn gặp cô sao?

Anh như vậy mà không muốn nhận tình yêu của cô sao?

Tiếu Nhiễm dùng sức cắn mu bàn tay, nước mắt tí tách rơi trên giường.

Cô không nên ôm ảo tưởng quá lớn, cho rằng Cố Mạc có thể buông lỏng thù hận, không hề cố kỵ mà yêu cô.

Không thể!

Thật giống như cô đâm chết Y Nhiên, không cách nào làm cho đối phương sống lại.

Hôm nay cô không nên nói gì, nếu không nói, bọn họ còn có thể duy trì cục diện như gần như xa, cô còn có thể sống trong sự cưng chiều của anh, được hạnh phúc ngụy trang. Mà hiện tại, cô muốn ngụy trang cũng không có cơ hội.

Một đêm mất ngủ, mãi đến khi trời hửng sáng thì cô mới cuộn mình nằm trên giường, nhắm mắt lại ngủ.

Ngày hôm sau tỉnh lại, cô phát hiện đầu giường có một tờ séc, bên cạnh có một tờ giấy: “Đi giúp ba em đi, anh có việc đi công tác.”

Một câu đơn giản khiến cho cô đau lòng đến cực điểm.

Đột nhiên Cố Mạc đi công tác, nhất định là bởi vì không muốn gặp cô.

Cố Mạc, em chỉ muốn yêu anh thôi, vì sao lại không thể?

Cầm lấy tờ sẽ chín con số ở đầu giường, nước mắt của cô không thể khống chế được mà tràn ra ngoài.

Hung thủ đâm chết người con gái của anh, sao cô có thể có tư cách nhận sự giúp đỡ của anh?

Cô bỏ tờ séc vào trong ngăn kéo, rời giường rửa mặt chải đầu.

Lúc cô cầm theo tờ séc, chuẩn bị đến bệnh viện thăm ba, nhìn thấy dì Lưu đang đứng ở phòng khách chờ cô.

“Bà nội quản gia, hôm nay cháu đến bệnh viện thăm ba, không ăn cơm đâu ạ.” Tiếu Nhiễm nói xong liền rời khỏi.

“Tiếu Nhiễm!” Dì Lưu gọi cô lại, cầm một lọ thuốc đưa qua: “Cậu Cố để bà đưa cái này cho cháu, nói là để cháu bôi lên vết thương, tốt lắm.”

Hốc mắt cô đột nhiên đỏ lên, cô nhận chai thuốc, nghẹn ngào nói cảm ơn.

Nhất định anh cũng đang rất mâu thuẫn rồi?

Anh vừa hận cô, lại vừa không nhịn được muốn quan tâm cô.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT