Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 331: Chúng ta đều tham lam

Editor: Nhã Y Đình

Thấy Tiếu Nhiễm đau đến mức cắn chặt môi, Cố Mạc vươn bàn tay to định vuốt khuôn mặt cô nhưng Tiếu Nhiễm lập tức tránh đi.

Tay anh khựng lại mãi một lúc lâu sau mới co thành nắm đấm bỏ tay xuống.

Anh xoay người xuống lầu, định mang cho Tiếu Nhiễm một cốc nước ấm thấy dì Lưu mang một bát nước gừng từ phòng bếp ra.

"Cố tiên sinh, cậu bảo thiếu phu nhân tranh thủ lúc còn nóng thì uống hết nhé!" Dì Lưu đưa bát nước gừng cho Cố Mạc.

"Cảm ơn dì!" Cố Mạc nhận chén nước gừng, lạnh nhạt nói cảm ơn, xoay người định đi lên lầu dì Lưu lại giữ anh lại.

"Cố tiên sinh, mấy ngày nay thiếu phu nhân hay ngồi một mình rồi thẫn thờ. Tôi còn thấy cô ấy còn khóc thầm nữa. Cô bé cũng đáng thương, cậu đối xử với cô ấy tốt hơn một chút đi!" Dì Lưu khẩn trương nói. Bà biết, với thân phân của bà không nên nhúng tay vào việc hai vợ chồng người ta nhưng quả thật bà không chịu được. Bà là người ngoài cuộc còn cảm thấy đau lòng cho Tiếu Nhiễm.

"Dì Lưu, cảm ơn dì! Mấy ngày nay đã làm phiền dì nhiều rồi!" Cố Mạc nói xong, trầm mặc lên lầu.

"Còn nữa, Cố tiên sinh...... " Dì Lưu lại giữ Cố Mạc lại.

Cố Mạc dừng bước, đứng trên cầu thang xoay người nhìn dì Lưu, chờ bà nói tiếp.

"Tôi nghĩ cậu cũng nên quên Tưởng tiểu thư đi! Chúng ta không phải nên nhìn vào tương lai sao?" Dì Lưu thật lòng khuyên nhủ.

Bà cũng chứng kiến đau khổ của Cố Mạc trong thời gian qua cho nên bà hiểu rõ anh vẫn yêu Tưởng Y Nhiên. Nhưng mà Tưởng Y Nhiên đã chết rồi, con người không thể sống mãi trong hồi ức được. Nếu có thể nắm bắt mới có thể hạnh phúc.

Cố Mạc nhíu chặt mày, trầm tư vài giây, giọng nói khàn khàn: "Tôi hiểu điều đó!"

Cố Mạc bưng chén nước vào phòng ngủ, nói với Tiếu Nhiễm: "Này, uống chút nước gừng đi, sẽ không lạnh nữa!"

"Không uống!" Nghe thấy nước gừng, Tiếu Nhiễm lập tức lắcđầu.

"Em đang sốt!" Cố Mạc nhíu mày, lạnh mặt nói.

"Cứ để em nóng chết đi!" Tiếu Nhiễm cắn môi, cuộn người lại, không để ý đến Cố Mạc, "Dù sao cũng chẳng có ai quan tâm!"

"Lại đây!" Cố Mạc quỳ một chân trên giường, cầm bát nước gừng ra lệnh với Tiếu Nhiễm.

"Có sốt chết cũng không uống!" Tiếu Nhiễm chẳng những không nghe lời lại còn nằm ra xa hơn.

Một tay Cố Mạc ôm lấy cơ thể bé nhỏ, yếu ớt của Tiếu Nhiễm, dùng miệng đút toàn bộ chỗ nước gừng cho cô. Toàn bộ quá trình đều cực kỳ mạnh mẽ, không thấy sự dịu dàng.

Tiếu Nhiễm không khỏi nhớ tới lần đầu tiên Cố Mạc đút nước gừng cho cô, lúc đó anh có nhiều hành động thân mật, dịu dàng.

Không còn chiều chuộng, anh chỉ còn ngang ngược và lạnh lùng với cô.

Mùi gừng lưu lại trên răng và môi khiến Tiếu Nhiễm cảm thấy cực kỳ ghê tởm. Cô tránh khỏi cái ôm của Cố Mạc, bắt đầu nôn, cố gắng nôn hết chỗ nước gừng đã nuốt xuống.

Cố Mạc để chén lên bàn, quỳ một chân trên giường, mạnh mẽ ôm cô vào trong ngực: "Ngoan nào!"

"Nếu không yêu em thì đừng dịu dàng với em như vậy! Em sẽ tham lam!" Tiếu Nhiễm dùng sức gỡ tránh khỏi cái ôm của Cố Mạc, mắt đầy lệ, "Buông, buông em ra!"

Cố Mạc đột nhiên nâng mặt Tiếu Nhiễm lên, mạnh mẽ hôn môi cô.

Là hương vị mà anh nhung nhớ!

Anh nhắm chặt hai mắt, nhiệt tình nhấm nháp môi thơm của cô.

"Buông!" Tiếu Nhiễm liều mạng đánh Cố Mạc, chống cự sự nhiệt tình của anh, "Anh nên tiếp tục...... hận em...... hung dữ với em...... Không cần đồi xử tốt với em! Nếu không em sẽ tham lam!"

Cố Mạc áp Tiếu Nhiễm xuống giường, ngừng hôn môi cô, đôi mắt lạnh lẽo của anh nhìn thẳng vào đôi mắt trong suốt của cô: "Tôi cho rằng, xa nhau có thể khiến tôi rõ ràng tình cảm của tôi với em! Nhưng tôi phát hiện càng lúc càng rối tinh lên!"

"Không cần suy xét làm gì nữa! Cứ tiếp tục hận đi!" Tiếu Nhiễm mất mát nói.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT