Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 333: Tiêm

Editor: Xẩm Xẩm

Cố Nhiên dựa vào cửa, dùng sức gõ hai cái, sau đó dùng âm thanh trêu chọc hỏi: “Em đến không đúng lúc à?”

Tiếu Nhiễm nghe được tiếng của anh, lập tức đẩy Cố Mạc ra, dùng sức lau nước mắt trên mặt.

Cố Nhiên giả vờ như không nhìn thấy, cười đi vào nhà, đặt chai thuốc đến tủ đầu giường: “Anh, sao anh lại khiến chị dâu bị bệnh rồi? Thế nào cũng phải nhớ nhẹ nhàng chứ!”

Cố Mạc dùng sức đánh Cố Nhiên: “Nói bậy bạ gì đó! Anh vừa xuống máy bay!

“Vậy là anh không đúng!” Cố Nhiên khoanh tay, nghiêm trang nói: “Anh bỏ lại chị dâu, vừa đi hơn một tháng, anh cũng quá nhẫn tâm! Anh không nghĩ tới anh đi rồi thì ai chăm sóc chị ấy sao?”

Tiếu Nhiễm chạy nhanh từ trên giường xuống, chỉ vào Cố Nhiên: “Cố Nhiên, anh đừng nói Cố Mạc. là chính em không cẩn thận, ngủ trên sàn nhà.”

Cố Nhiên nhíu mi: “Xem chị dâu biện minh hộ anh kìa, em sẽ không lải nhải anh nữa.”

Nói xong, Cố Nhiên bắt đầu giúp Tiếu Nhiễm kiểm tra.

5 phút sau, anh nhìn thoáng qua nhiệt kế: “Ba chín độ hai, phải tiêm thuốc hạ sốt.”

“Có thể uống thuốc được không?” Tiếu Nhiễm lấy lòng hỏi: “Lần trước anh đưa em thuốc kia uống rất tốt. em uống vài liều là khỏi hẳn.”

“Em tưởng uống thuốc là cục đường sao? Em tưởng ăn nhiều một chút thì ăn nhiều được?” Cố Nhiên lắc đầu: “Ba mươi chín độ hai, phải tiêm.”

Cố Mạc ngồi bên cạnh Tiếu Nhiễm, âm thanh mềm nhẹ nói: “Yên tâm, Cố Nhiên tiêm không đau.”

“Anh, anh trợn mắt nói dối.” Cố Nhiên trêu chọc nói với Cố Mạc: “Em tiêm vẫn rất đau, hơn nữa bệnh nhên càng quen em càng không chuẩn. tố chất tâm lý của em cũng không phải là kém bình thường, đúng là không có cách nào.”

“Cho anh!” Đột nhiên Cố Mạc vươn tay, lạnh lùng ra lệnh nói.

“Cái gì?” Cố Nhiên ra vẻ không biết.

“Đưa ống tiêm cho anh!” Cố Mạc trừng mắt liếc nhìn Cố Nhiên.

Anh muốn cái gì mà Cố Nhiên không hiểu mới là lạ.

“Anh, anh muốn tự mình tiêm cho chị dâu?” Cố Nhiên vui mừng nhìn Cố Mạc. năm năm rồi, Cố Mạc ngay cả dao cũng không dám chạm vào. Bởi vì bị thương mà không thể làm bác sĩ khiến cho anh vô cùng bi thương. Không nghĩ tới hôm nay anh lại chủ động tiêm cho Tiếu Nhiễm. anh đây là đang đau lòng Tiếu Nhiễm sao?

“Vô nghĩa, đưa đây!” Cố Mạc lạnh lùng nói ra hai câu.

Cố Nhiên cười lấy thuốc và ống tiêm đưa cho Cố Mạc.

Cố Mạc thuần thục mở bình thuốc ra, hút thuốc vào trong ống tiêm, sau đó đứng lên xả ống tiêm vào trong không trung, liền quay về bên giường: “Nha đầu, đừng sợ!”

“Anh… sẽ sao?” Tiếu Nhiễm nhìn thấy Cố Mạc tiêm cho mình, càng thêm sợ hãi.

“Chị dâu, chị cứ yên tâm. Kỹ thuật của anh ấy có thể mạnh hơn anh nhiều. một châm này đi xuống, em chưa có cảm giác gì đã xong rồi.”

Tiếu Nhiễm thế này mới sợ hãi ghé vào trên giường, nhắm chặt mắt lại chờ chết.

Ba chín độ hai, đúng là hơi cao.

Hôm nay thi giữa kỳ, cô không thể kéo thân thể bệnh tật này đi thi được.

Chịu khó một chút.

Có lẽ Cố Nhiên nói đúng, kỹ thuật của Cố Mạc rất tốt.

Cô cố gắng chuẩn bị tâm lý cho mình.

“Tiếu Nhiễm, đừng sợ, chỉ một chút thôi!”

Nghe được cô lầm bầm lầu bầu, khuôn mặt lạnh lùng của anh thiếu chút nữa phì cười.

Anh thuần thục đặt kim tiêm vào tay cô.

Tiếu Nhiễm còn chưa thấy đau, chợt nghe thấy Cố Mạc nói một câu: “Tốt lắm, đứng lên đi!”

“Được…” Tiếu Nhiễm kinh ngạc hỏi.

“Được.” Cố Mạc bình tĩnh trả lời: “Tốt lắm, đứng lên lại uống thuốc.”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT