Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 51: Biểu thị công khai chủ quyền

Nghe được tiếng mở cửa, Tiếu Nhiễm nước mắt lưng tròng nhìn về phía cửa, lúc nhìn thấy Cố Mạc, ánh mắt mở lớn không thể tin được: “Chú? Sao chú lại tới đây?”

“Cha vợ gọi điện cho tôi.” Cố Mạc giải thích xong, lạnh lùng nhìn qua Trữ Hạo vẫn ôm Tiếu Nhiễm. “Vị này là………”

Tiếu Nhiễm chú ý đến ánh mắt của Cố Mạc, lập tức xấu hổ lui ra phía sau, rời xa lồng ngực Trữ Hạo. Sau khi cô chật vật lau nước mắt, giới thiệu hai người với nhau. “Đây là lớp trưởng của tôi, đây là tôi…..Lão công…..Cố Mạc.”

Cố Mạc vươn tay, khách khí mà lãnh đạm nói: “Chào cậu! Cám ơn cậu đã giúp tôi chiếu cố Tiểu Nhiễm.”

Trữ Hạo cũng không bị khí thể của Cố Mạc dọa đến, có chút kiêu ngạo mà nắm lại tay Cố Mạc: “Không cần khách khí. Là tôi rất sơ ý, không có chú ý đến thân thể Tiếu Nhiễm không khỏe.”

“Trách tôi hai ngày này không để cho cô ấy ngủ tốt.” Cố Mạc giống như lơ đãng nói, lại giống như cố ý nói cho Trữ Hạo nghe. “Hại thể lực của cô ấy cạn kiệt nghiêm trọng, là lỗi của tôi.”

Trái tim của Trữ Hạo tựa như bị Cố Mạc vô tình hung hăng đâm một đao. Hắn nắm chặt tay, không để bản thân để lộ ra biểu tình bi thương.

“Chú!” Tiếu Nhiễm trừng mắt liếc nhìn Cố Mạc một chút, khuôn mặt nhỏ nhắn bởi vì thẹn thùng mà nổi lên đỏ ửng. Da mặt của hắn có thể mỏng một chút sao?

“Chúng ta về nhà!” Cố Mạc vươn cánh tay dài, ôm Tiếu Nhiễm vào trong lòng, liền đi ra ngoài.

“Cố tiên sinh, túi sách của Tiếu Nhiễm còn ở trong phòng học.” Trữ Hạo đuổi theo ra phòng y tế, nói với Cố Mạc.

“Phiền toái cậu giúp Tiếu Nhiễm thu thập một chút. Xe của tôi liền đứng ở trước trường học.” Cố Mạc lạnh lùng nói, liền ôm Tiếu Nhiễm rời đi.

Trữ Hạo mân nhanh đôi môi, hai tròng mắt xinh đẹp nhiễm đau đớn.

Từ lúc Cố Mạc tiến vào phòng y tế liền hướng hắn tuyên bố chủ quyền, nói cho hắn biết hắn ta là chồng của Tiếu Nhiễm. Nhưng mà vậy thì sao? Bọn họ không có tình yêu, mà bản thân và Tiếu Nhiễm lại có tình cảm mười năm năm thanh mai trúc mã.

Sớm muộn gì cũng có một ngày, sẽ thay đổi!

Tiếu Nhiễm nhìn thấy Maybach kiêu ngạo đứng ở trước cửa phòng học, liền giận dữ nói: “Chú, vì sao chú lại chạy xe trong trường? Chú còn chê tôi chưa đủ nổi danh sao?”

Lại xe nhìn thấy bọn họ đi tới, chủ động giúp Cố Mạc mở cánh cửa phía sau xe ra. Cố Mạc bỏ Tiếu Nhiễm vào chỗ ngồi phía sau, cũng ngồi vào theo.

“Nghe nói em ngất xỉu, nhất thời nóng vội. Lần sau tôi sẽ chú ý.” Cố mạc thành khẩn nói lời xin lỗi, chỉ la biểu tình vẫn lạnh như băng. Nếu không phải Tiếu Nhiễm nhìn quen biểu tình của anh, còn nghĩ đến anh không có thành ý xin lỗi.

“Chú sẽ lo lắng cho tôi sao?” Tiếu Nhiễm buộc chặt khuôn mặt nhỏ nhắn hỏi. Cố Mạc yêu người phụ nữ đó, trong lòng có chỗ nào cho cô sao? Nghe hắn nói, không biết còn tưởng hắn có bao nhiêu để ý cô.

“Trừ bỏ vẫn như cũ, em là người phụ nữ thú hai để cho tôi quan tâm.” Cố Mạc nhìn chằm chằm ánh mắt Tiếu Nhiễm, “Vừa lòng sao?”

“Không hài lòng!” Tiếu Nhiễm mất hứng xoay mặt hướng ra bên ngoài cửa sổ. Cô là người thứ hai, có cái tốt để vừa lòng? “Cũng không phải duy nhất.”

Cố Mạc dùng sức xoay mặt cô lại, nghiêm túc nhìn cô. Khoảng cách gần như thế, hắn rút cục phát hiện vết sưng đỏ trên mặt cô. “Ai động tay?”

“Một người bạn học.” Tiếu Nhiễm không muốn nói chuyện ở trường học cho Cố Mạc nghe, rõ ràng vì ghen tị cô và Trữ Hạo mới có thể động thủ đánh cô hãm hại cô, việc này không có quan hệ với Cố Mạc.

“Trữ Hạo?” Cố Mạc buộc chặt nghiêm mặt, lạnh lùng hỏi.

“Mới không phải! Trữ Hạo mới không nỡ đánh tôi.” Tiếu Nhiễm lập tức giữ gìn Trữ Hạo.

“Trữ Hạo liền tốt như vậy?” Cố Mạc không hờn giận hừ lạnh, nắm băt tay Tiếu Nhiễm không tự giác dùng sức, đụng tới sưng đỏ của Tiếu Nhiễm.

“Chú đừng đụng, đau!” Tiếu Nhiễm đẩy tay Cố Mạc ra, ăn đau xoa bóp.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT