Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 59: Người nào đổ người nào

Editor: Xẩm Xẩm

“Cố Mạc, ba hi vọng con có thể đặt hận thù xuống, không cần lại làm tổn thương người vô tội.” Cố Hoài Lễ bình tĩnh nhìn con mình.

“Oan có đầu nợ có chủ. Con không giận chó đánh mèo.” Cố Mạc lạnh nhạt nói.

“Con đã kiên trì, vậy thì hạnh phúc cho ba xem.” Cố Hoài Lễ nói xong, thấy con trai không phản ứng gì, chỉ có thể thỏa hiệp. Cô gái kia nhìn có vẻ rất hồn nhiên, ông không hy vọng đối phương sẽ bị cuộc hôn nhân này làm cho thương tổn.

“Hoài Lễ, con đã quên sao? Tiếu Bằng Trình kia hủy đi sự nghiệp của tiểu Mạc, nếu không phải nó, Tiểu Mạc đã trở thành chuyên gia khoa não quyền uy! Cô bé kia là con gái của Tiếu Bằng Trình, không được, bà không thể tiếp nhận được!”

Bà nội Cố có vẻ xúc động.

Cố Mạc ngồi xổm trước mặt bà nội, nắm tay bà nói: “Bà nội, nhất định bà sẽ không hy vọng bi kịch Romeo và Juliet xảy ra trên người cháu trai và cháu dâu của mình đúng không?”

“Cháu... đúng là không có tiền đồ!” Bà nội Cố căng thẳng.

“Được rồi! Lão phật gia bớt giận, cháu để cho cháu dâu của bà sinh chắt trai, để bà có thể hưởng thụ lạc thú nhé.” Cố Mạc cố gắng chọc cười bà nội.

“Nó vẫn còn là học sinh. Cháu nói dối bà.” Bà nội Cố hừ lạnh một tiếng.

“Có thì tạm nghỉ học. Này cũng không phải chuyện quan trọng.” Cố Mạc ôm bà nội, thoải mái nói.

“Nếu cháu trai bà đã coi trọng, bà cũng không ác với người ta.” Bà nội Cố sủng ái dùng ngón trỏ chỉ vào trán cháu mình nói: “Cháu cố gắng thật tốt cho bà!”

“Vâng!” Cố Mạc bướng bỉnh kính một cái lễ.

Cố Hoài Lễ kinh ngạc nhìn con mình. Đã năm năm không nhìn thấy Cố Mạc thoải mái mà cười như thế. Chẳng Lẽ Tiếu Nhiễm kia thật sự là trường hợp đặc biệt? Ông chỉ có thể mỏi mắt mong chờ rồi.

...

Nhìn thấy ba chồng và Cố Mạc cùng bà nội từ thư phòng đi ra, Tiếu Nhiễm khẩn trương đứng lên.

“Ba, bà nội...” Cô vụng trộm nhìn vào mắt Cố Mạc, nhìn thấy anh nhìn mình cười cười, liền nhẹ nhàng thở ra. Anh nên giải quyết chuyện người lớn phản đối xong rồi đi?

“Mẹ, cơm được chưa?” Đột nhiên Cố Mạc xoa bụng: “Đói quá, nhanh đi ăn cơm thôi!”

“Được rồi.” Mẹ Cố đứng dậy, nói với con gái: “Tương nhi, giúp mẹ mang thức ăn ra!”

“Mẹ, mẹ có con dâu rồi, loại chuyện này cũng đừng tìm con nữa. Con đang viết một tiểu thuyết!” Cố Tương lấy điện thoại cầm tay ra, xoay người đi vào phòng, vừa đi vừa ghi âm vào trong di động: “Tên sách Thê sắc chọc người, nam chính Cố Mạc, nữ chính Tiếu Nhiễm, tình tiết chính: chú cháu.”

Nghe được Cố Tương nói, Tiếu Nhiễm nhanh chóng đỏ mặt. cố Tương thật đúng là tính toán viết tiểu thuyết về cô và Cố Mạc hả?

Bọn họ bắt đầu đúng là chú cháu.

Cô lặng lẽ nhìn anh, thẹn thùng.

“Anh cả, anh đổ chị dâu trước đi?” Đột nhiên Cố Tương thò đầu ra, cười khẽ hỏi: “Nhìn chị dâu đáng yêu thế này, cũng không thể là chị dâu đổ anh trươc.”

Nói xong, Cố Tương liền vui vẻ cười to.

Tiếu Nhiễm đỏ mặt như hoàng hôn chiều,....

Cô đi theo sau mẹ Cố, thẹn thùng nói: “Mẹ, con giúp mẹ nhé!”

“Uhm.” Mẹ Cố thoảng nhìn qua cô: “Công việc của tiểu Mạc rất bận, con phải học cách chăm sóc nó.”

Tiếu Nhiễm a một tiếng.

Chú đâu cần cô chăm sóc?

Trong nhà đều có người hầu nấu cơm và dọn dẹp.

Nhưng là, đột nhiên cô có một loại suy nghĩ muốn để cho anh ta rửa tay nấu canh. Trong đầu xuất hiện hình ảnh anh ta ăn hết tất cả đồ ăn mà cô làm, ấm áp khiến cô muốn khóc.

Vẫn đề là vốn dĩ cô sẽ không xuống bếp!


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT