Báo lỗi

Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 98: Dùng hết

Nhìn thấy trong tay Cố Mạc có thứ gì đó, Tiếu Nhiễm lập tức trở nên ngơ ngẩn:”Ch….Chú…Chú lấy nó ở đâu ra vậy?

“Trong túi quần” Cố Mạc cười nói mờ ám.

“Chú thật xấu xa!” Tiếu Nhiễm đỏ mặt sẵng giọng. Lúc anh xuống xe đã mang hạnh phúc 0.01 trên người. Anh sớm đã tính muốn cùng cô đêm nay!

“Tôi bây giờ đã có vợ rồi, không thể tiếp tục làm hòa thượng nữa” Cố Mạc ném khăn tắm xuống, nhào về phía Tiếu Nhiễm, “Vợ à, yêu yêu!”

Tiếu Nhiễm bưng mặt, không dám nhìn vào cơ ngực kiện mỹ của Cố Mạc:”Đừng! Còn đau!”

“Lần này tôi sẽ thật dịu dàng.” Cố Mạc mê hoặc nói. Anh kéo hai tay đang bưng mặt của TIếu Nhiễm xuống, nhiệt tình hôn lên cánh môi mềm mại của cô.

…..

Sáng sớm hôm sau, Tiếu Nhiễm tỉnh lại thấy toàn thân đau đớn. Cô dùng chân ra sức đá Cố Mạc:”Chú đồ xấu xa! Chú nói dịu dàng tốt đẹp ở đâu hả?”

Cố Mạc xoay người đè Tiếu Nhiễm xuống, ngăn lại hành động bạo lực của cô:”Tôi thực sự cố gắng muốn dịu dàng, nhưng là….nhịn không được.”

“Chú còn nghi ngờ tôi nữa sao?” TIếu Nhiễm trừng mắt trừng Cố Mạc. Ý anh chính là nói cô mê hoặc anh, làm cho anh không thể khống chế được.

Cố Mạc hôn môi Tiếu Nhiễm một chút:”Không trách em thì trách ai?”

TIếu Nhiễm đẩy Cố Mạc ra, trở mình, tức giận nói:”Đừng để ý đến tôi!”

Cố Mạc ôm thắt lưng Tiếu Nhiễm từ phía sau, đặt cô trước ngực:”Nha đầu, cơ thể của tôi cũng có nhận thức, trừ em và Y Nhiên, ai tôi cũng không muốn. Em nên vui vẻ vì bây giờ người mà tôi muốn chỉ có em.”

“Không tin”. Tiếu Nhiễm lặng lẽ nhếch khóe môi, lộ ra tia thỏa mãn yếu ớt. Ý của anh là hiện tại trong lòng anh chỉ có một người là cô, những người khác đừng hòng bò lên giường của anh.

Tưởng Y Nhiên đã chết, không thể đội mồ sống dậy tranh giành anh với cô, cho nên anh chỉ có thể là của cô.

‘’Tôi chứng minh cho em xem!” Cố Mạc nhiệt tình nút cổ Tiếu Nhiễm, giọng khàn khàn nói.

Tiếu Nhiễm co rúm cổ lại, vừa ngứa vừa cười không ngừng:”Đừng! Chú, không cần chứng minh nữa! Chú hôm qua đã làm 4 lần rồi, toàn thân tôi chỗ nào cũng đau!”

“Đã tin tôi cha?” Cố Mạc dán môi vào động mạch cổ, mê hoặc hỏi.

“Tin! Tin! Tin! Chú, chú đừng thổi vào tai tôi, ngứa muốn chết!” Tiếu Nhiễm cười khanh khách.

“Xem ra thuốc đã được dùng hết, hôm nay bỏ qua cho em!” Cố Mạc buông Tiếu Nhiễm ra, nhanh nhẹn đứng dậy.

Tiếu Nhiễm có chút không hiểu xoay người, nhin Cố Mạc mặc quần áo.

Anh cứ như vậy buông tha cho cô sao?

Tại sao cô lại có cảm giác không chân thực?

“Không muốn xuống giường? Hay là tiếp tục?” Cố Mạc nhìn thoáng qua TIếu Nhiễm, tà ác hỏi.

“Tiếp tục cái đầu chú!” TIếu Nhiễm quăng gối vào người Cố Mạc, nhớ ra mình đang không mặc gì, cô liền đỏ mặt ra lệnh,”Nhắm mắt lại, không được nhìn!”

Cố Mạc gãi mũi, trầm giọng nói:”Sớm đã nhìn thấy hết rồi.”

Cô thẹn thùng trông thật đẹp, hồn nhiên cười khẽ, sự đơn thuần so với sự ưu tú càng làm kích thích dục vọng đàn ông. Anh phát hiện mình càng ngày càng mê luyến thân thể của cô, một đêm cảm thấy không đủ.

Tiếu Nhiễm dùng chăn mỏng quấn quanh mình đứng lên, xuống giường, cầm bộ đồng phục chạy vào phòng tắm.

Tuy rằng họ da thịt gần gũi nhau không chỉ một lần, nhưng trước mặt anh cô vẫn cảm thấy ngại ngùng.

Tiếu Nhiễm đứng trong phòng tắm, nhớ tới tới đêm qua cảnh xuân kiều diễm, không tự chủ được mà đỏ mặt tin đập. Anh đã ba mươi rồi, thể lực vẫn tốt như vậy, làm tận 4 lần! Cả đêm qua cô không thể chợp mắt, hai chân mềm nhũn.

Cưới một người chồng như vật, là hạnh phúc hay bất hạnh đây?


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT