Báo lỗi

Sống Lại Làm Ái Thê Nhà Tướng

Chương 105: Chương 104.2

Đợi đến sáng sớm hôm sau, Tiếu Dương dẫn đầu một đám tướng sĩ chờ xuất phát, uống tiệc rượu tiễn biệt, hắn dõng dạc cao giọng quát: “Nhân sinh trên đời, thời gian trăm năm chỉ thoáng qua, phải gây dựng sự nghiệp một phen mới không uổng công cuộc đời này, hôm nay quốc gia lâm nạn, chỉ ngắn ngủn một tháng đã rơi vào tay giặc mấy châu, các nơi khói lửa ngập trời, giết chóc nổi lên bốn phía, mắt thấy nước mất nhà tan, chúng ta có thể ngồi nhìn mặc kệ sao?!”

“Không thể!” Hơn ngàn tướng sĩ đồng thanh trả lời, tiếng hô đinh tai nhức óc.

“Nói rất hay!” Tiếu Dương dứt lời, nâng cánh tay hò hét nói: “Đụng đến người Đại Tề ta, dù xa cũng phải giết, máu không chảy khô, chết không ngừng chiến! Tất cả nghe lệnh —— xuất phát!”

Giọng nói hắn hùng hậu và ngưng trọng, ánh mắt kiên định mà không sợ hãi, nồng đậm tình cảm yêu nước mà không lời nào có thể miêu tả được, mà ngay cả bóng lưng cao ngất rời đi này cũng làm người ta không khỏi sinh lòng sùng kính.

Tiếng vó ngựa đều nhịp cùng với hành khúc trầm thấp mang ý chí chiến đấu sục sôi dần dần xa, ở bên trong, Tiếu Cẩn Tranh được mẫu thân ôm trong tay đưa mắt nhìn phụ thân xuất chinh, cô bé tỉnh tỉnh mê mê ngậm ngón tay nỉ non: “Đánh giặc, giá!” (tiếng điều khiển ngựa)

“Ừ, đánh giặc, đánh cho kẻ địch chạy phụ thân sẽ trở về nhà.” Uyển Như vỗ nhè nhẹ lên lưng khuê nữ, không khỏi rơi lệ lã chã.

Hài tử còn nhỏ, hoàn toàn không cách nào lý giải loại ý nghĩa ly biệt này, chỉ cho rằng phụ thân đang chơi trò chơi với cô bé.

Uyển Như lại biết, Tiếu Dương đi lần này còn có thể trở về hay không đều không thể nói được, có lẽ Nữu Nữu sẽ có một phụ thân đại tướng quân, có lẽ, từ nay về sau các nàng chính là cô nhi quả mẫu. Đây cũng là chuyện mà người nhà tướng phải đối mặt...

Sau đó, Uyển Như dẫn nữ nhi và một đám người hầu trở về lại Tây Nam, Tiếu Dương thì khoái mã chạy nhanh đi Tây Bắc, đi chưa tới năm ngày đã gặp dân chạy nạn y phục tả tơi, trong đó không ít người tráng niên.

Tiếu Dương ngồi trên lưng ngựa sai người tìm nam tử trung niên giống như đứng đầu kia, cặn kẽ hỏi bọn họ đến từ nơi nào, đi trên đường mấy ngày rồi, có gặp kẻ địch hay không, để mượn tin tức này đánh giá vị trí và quy mô của Nhung Khấu, chỉnh sửa lộ tuyến hành quân của mình.

Đúng như hắn đoán lúc trước, bảy ngày trước Nhung Khấu đã tiến hành trên quy mô lớn xâm nhập Tây Bình, hơn nữa nhân số còn nhiều hơn trong dự đoán, lại không biết Cai Thành có thể cố gắng được mấy ngày?

Sau khi biết được tin tức quan trọng này, Tiếu Dương nhìn hán tử đang có vết máu trên mặt, đột nhiên hỏi: “Các ngươi muốn đi về nơi đâu?”

Người nọ biểu hiện có chút mờ mịt, sau khi suy nghĩ một chút mới trả lời: “Kinh Thành.”

Vốn bọn họ chỉ muốn rời khỏi đất bị Tây Nhung xâm chiếm, cũng không nghĩ nhiều rốt cuộc sẽ đi nơi nào, Tiếu Dương vừa hỏi ngược lại ông ta có chủ ý, chắc hẳn Kinh Thành là an toàn nhất, lại không biết rốt cuộc chỗ đó có mở cửa thành cho bọn họ hay không?

“Các ngươi đi sai rồi, nơi đây là Cam Nam, các ngươi nên từ Tây Bình đến Định Tây sau đó lại từ Thiên Thủy đi Kinh Thành, từ Cam Nam đến Thiên Thủy đã đi vòng vượt quá trăm dặm.” Tiếu Dương lắc đầu, rồi sau đó nói cho ông ta biết hiện tại Kinh Thành đã không cho phép vào, vừa thở dài: “Còn nữa, lần này đi gần nghìn dặm, nam tử tráng niên thì không sao, phụ nữ già yếu và trẻ em thì phải làm sao?”

Nam tử trung niên cũng là hương thân có biết chữ nghĩa, sau khi ông ta được Tiếu Dương hỏi lại, chắp tay hành lễ khách khí mà hỏi thăm: “Ý của tướng quân là?”

Tuy ông ta không biết Tiếu Dương là ai, chỉ thấy hắn mặc áo giáp chói mắt, dung mạo không tầm thường, dẫn theo cả một đại đội người, lúc nghỉ chân nói chuyện thuộc hạ lại lặng ngắt như tờ, có thể thấy được quản lý thuộc hạ nghiêm ngặt, tất nhiên là nhân vật anh hùng đáng tin cậy.

Nên rất cam tâm tình nguyện nghe theo lời hắn.

“Ta viết một lá thư đưa cho Thủ tướng Cam Nam để cho các ngươi đặt chân ở bên ngoài thành. Ta chính là con thứ ba của Uy Vũ Hầu Định Tây Đô Hộ, tam lang Tiếu gia.” Tiếu Dương trả lời như thế.

Bởi vì sợ có gian tế xen lẫn ở bên trong loạn dân, vào thời chiến có lệ cũ nếu không có gì quan trọng thì không cần mở cửa, không đuổi bọn họ đi đã là tử tế rồi.

Rồi sau đó, hắn lại cho người mở hộp đựng vàng ra ở trước mặt các lưu dân, cất giọng nói: “Truyền lệnh ra —— trưng binh đi Tây Bắc ngay tại chỗ, trả trước quân lương, nếu có thể lập công sẽ thưởng một lần nữa!”

Để bọn họ chạy trốn bốn phía tạo thành mớ hỗn loạn lớn hơn nữa, còn không bằng tập hợp lại cùng nhau kháng địch.

“Hả?” Đầu tiên khi nam tử trung niên nghe được Tiếu Dương nói tên của mình thì lắp bắp kinh hãi, rồi sau đó lại nghe thấy chuyện trưng binh thì lập tức ngu ngơ tại chỗ.

“Thoát được nhất thời có thể thoát được một đời sao? Chúng ta đều là người Đại Tề, sinh hoạt trên cùng một lãnh thổ, trong thân thể chảy xuôi huyết mạch giống nhau, đang lúc địch xâm phạm, vì sao không thể cùng chống kẻ địch, đồng sanh cộng tử?” Tiếu Dương cưỡi trên con ngựa đen cao to, phất áo choàng đỏ nâng cánh tay lên chỉ vào sau lưng cao giọng hỏi, “Nhìn xem, sau lưng chúng ta, là Trung Nguyên có ruộng tốt rộng lớn, ở bên người chúng ta, là người già



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT