Báo lỗi

Sống Lại Làm Ái Thê Nhà Tướng

Chương 87: Chương 87

“Ngài nói là, muốn để các nàng giống như quận chúa tìm một am ni cô thanh tịnh rồi cắt tóc làm ni?” Đại bá mẫu Lô thị chần chờ hỏi, lúc nói chuyện cũng nghe được trong tiểu viện truyền đến tiếng chửi mơ hồ.

“Xuất gia? Xuất gia chắn không chặn được miệng của các nàng, cũng dấu không được miệng của mọi người!” Trên mặt Thôi Thừa Tổ hiện lên vẻ chán ghét nói, hơi chút dừng lại sau đó không khỏi lo lắng nói: “Tuy hai nữ nhi nhà mình đã gả, cũng không biết chúng nó sống ở nhà chồng thế nào nữa?”

Không riêng gì nữ nhân, mấy ngày này nam tử Thôi gia cũng rất khó chịu, ai chưa từng bị người mỉa mai cười nhạo ở quan trường, thư viện chứ? Đến chính ông cũng xấu hổ không muốn ra khỏi cửa, mỗi lần thấy đồng liêu đều cảm giác đối phương đang cười nhạo sau lưng.

Cưới vợ không hiền, dạy con không nghiêm, danh tiếng trăm năm của cả tộc Thôi thị bị hủy hoại chỉ trong chốc lát, đầu năm Thôi Thừa Tổ tế tổ giờ đã tiếp nhận chức Tộc trưởng, giờ phút này cảm thấy rất áp lực, lại cảm giác cho dù bản thân có chết cũng không còn mặt mũi đi gặp tổ tông.

“Aizz, đây thật là... Chỉ mong đừng vì chuyện chi thứ hai mà liên lụy đến trên người chúng nó.” Lô thị nghĩ đến nữ nhi ruột của mình mà không khỏi lo lắng, sau đó vừa thở dài nói: “Còn có đứa bé Văn Khang nữa, nó mới là người gặp phải khó khăn nhất nhỉ? Cho dù là kế mẫu kế muội cũng là người trong nhà, thời gian trước nó thường ra khỏi cửa tham gia các loại yến tiệc tân khoa tiến sĩ, mấy ngày nay đều chưa từng ra ngoài.”

“Bà đi thăm dò ý của mẫu thân, ta đi gặp phụ thân. Việc này liên quan đến đệ muội, nhị đệ thì ở biên thùy xa xôi, chúng ta không làm chủ được. Còn có, gọi người trông coi cẩn thận đừng để các nàng đi ra mất mặt xấu hổ!” Thôi Thừa Tổ vừa dứt lời đã bước nhanh ra bên ngoài viện đi thư phòng.

Lô thị vào trong phòng chính viện nhìn thấy Viên lão phu nhân, chỉ thấy bà mặc y phục hơi cũ dựa ở trên giường chợp mắt, nhìn sắc mặt không tốt, khó coi, Vân Nương đứng ở bên người bà hầu hạ nhìn thấy đại bá mẫu đi vào không khỏi cười khổ.

Trong lòng bà ta biết nhất định Lô thị tới hỏi Viên lão phu nhân nên xử lý Trương thị và Thôi Uyển Lan như thế nào, nhưng dù sao chủ tử cũng đã lớn tuổi, mấy ngày này tức giận đến cảm thấy trên người có chút ít không khỏe, còn nghĩ đến chuyện kia chẳng phải sẽ tức giận hơn nữa sao?

Trong lòng Lô thị cũng có kiêng kỵ như vậy, cho nên do dự thật lâu chỉ hỏi thân thể của bà bà đã khỏe chưa cũng không nhắc đến việc kia, lượn không ít vòng luẩn quẩn trái lại Viên thị là người hỏi trước: “Đi gặp nó về đấy ư?”

“Vâng, ở trong viện nhìn từ xa, không nói chuyện với nhau.” Lô thị khoanh tay đứng ở trước người bà bà, trên mặt lộ vẻ khó khăn.

“Sao, vì sao chưa tiến vào?” Tay Viên lão phu nhân khẽ run lên, nghĩ thầm đại nhi tức (con dâu cả) đang muốn buông tha cho chúng nó ư? Những ngày này mặc dù bà tức giận, rồi lại thường xuyên nhớ tới bộ dạng hoạt bát đáng yêu động lòng người khi còn bé của Uyển Lan, nhớ tới ngày ấy nàng ôm đầu gối khóc lớn quỳ cầu tha thứ, không khỏi mềm lòng. Dầu gì cũng là cháu gái ruột, vẫn nên yêu thương hậu bối nên cam lòng buông tha cho nàng.

Nghĩ như thế, Viên lão phu nhân không đợi con dâu trả lời đã lên tiếng.

Hơi nâng âm điệu thở dài: “Dân phong của Đại Tề chúng ta cởi mở thoải mái, tài tử giai nhân dùng thư trao đổi thì rất bình thường, thất trinh trước thành thân rồi lấy gia đình khác ví dụ ở trong thế gia đại tộc cũng có... Các con ấy, đừng quá hà khắc Uyển Lan.”

Nghe bà bà nói lời êm ái này, sắc mặt Lô thị lúc trắng lúc xanh, đây là đang nói chuyện gì chứ?!

Vâng, quả thật dân phong của Đại Tề chúng ta cởi mở thoải mái, đặc biệt trước kia vì nhiều chiến sự nên người chạy trốn tứ phía, ai biết nương tử mới gã đã có trượng phu trước hay tình nhân hay chưa hoặc cũng không biết nàng có bị kẻ xấu *** chưa hay không, chuyện “nữ tử cài trâm lên xe, phu nhân cũng khó giữ được trinh tiết” cũng là chuyện thường gặp.

Nhưng hôm nay đã là thái bình thịnh thế rồi, các loại quy củ đã sớm lưu hành, hai người này có thể đánh đồng sao?!

Còn trông cậy vào bà bà quyết định, nhưng đừng là già rồi nên hồ đồ chứ. Tài tử giai nhân môn đăng hộ đối được phụ mẫu ngầm đồng ý hạ thư từ qua lại cùng với Thôi Uyển Lan thư từ qua lại với hái hoa tặc, hai chuyện này có thể giống nhau sao?

Trọng điểm không phải nàng và nam tử kia thư từ qua lại, mà nam nhân kia là hái hoa tặc nổi danh! Là mọi người đều biết nàng đã lên thuyền của hái hoa tặc!

Điều này có thể xem như câu chuyện tài tử giai nhân được mọi người ca tụng ư? Tài tử giai nhân dùng thư từ qua lại cũng được phụ mẫu cho phép, lời mai mối như kết thành một đôi vợ chồng.

Lô thị cố nén cơn tức ở ngực thấp giọng nói: “Hôm nay vốn phu quân và con định xem chất nữ và đệ muội, rồi sau đó tới nói chuyện thương nghị với nhau, ai ngờ, đi đến sân còn ở phía ngoài cách khá xa đã nghe được mẹ con các nàng nói những lời không sạch sẽ, thật sự không đành lòng nhìn thẳng, lúc đó mới chưa tiến vào.”

Nói lời không sạch sẽ? Vẻ mặt của Viên lão phu nhân thay đổi, thực sự không tiếp tục hỏi các nàng nói những gì, nghĩ đến thì rất là giận, trọng điểm trong câu nói của đại nhi tức là hai người Trương thị và Thôi Uyển Lan không có một chút ăn năn hối lỗi nào cả!

“Các con định như thế nào?” Viên thị đột nhiên cảm thấy rất nản lòng thoái chí, tôn nhi bà thích nhất làm rối kỉ cương khoa thi, tôn nữ thương yêu nhất tham mộ hư vinh bị kẻ cắp lừa gạt, mà hai người bà khắt khe ban đầu ấy, Văn Khang và Uyển Như thì một người thành Thám Hoa, một người bởi vì làm việc nghĩa ở sa trường mà được triều đình khen ngợi.

Đúng rồi, còn có cháu ngoại Tạ Tuấn Dật luôn yêu thương kia lại phạm vào sắc nữ, lúc chuẩn bị khảo thí để ra làm quan lại bị phán xét không hợp cách phế tư cách làm quan, lại rơi xuống kém cỏi.

Viên lão phu nhân lại nghĩ tới Trịnh Oánh nguyên phối của nhị lang và kế thế Trương thị, bà vẫn luôn thích lại ân cần với người sau...

Nhớ lại trước kia không khỏi thở dài, chỉ một chuyện này cũng đủ thấy từ đầu đến cuối bản thân không nhìn rõ người, chỉ thích màu sắc rực rỡ bên ngoài, lại không nghiên cứu bản tính sâu bên trong.

Lô thị nhìn sắc mặt của bà bà, sau khi nhìn thấy bà hoàn hồn, lúc này mới nói thẳng: “Con cảm thấy, không thể giữ các nàng ở lại Thôi gia nữa rồi... Ý của mẫu thân thế nào?”

“Thôi thôi, các con quyết định đi, sau khi xong thì báo ta một tiếng là được.” Viên lão phu nhân khoát khoát tay cho đại nhi tức lui xuống, chỉ trong nháy mắt, ánh mắt của bà càng thêm ảm đạm, trong nháy mắt già thêm ba đến năm tuổi...

Thấy bà bà nhận lời rốt cuộc Lô thị thở phào nhẹ nhõm, bà



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT