Báo lỗi

Sống Lại Lần Nữa Ở Tận Thế

Chương 38

Bây giờ đang là mùa đông, thời tiết khá lạnh, mọi người đều mặc khá nhiều áo, trang phục vừa dày vừa nặng, cộng thêm áo lông và mũ trùm đầu. Cho nên khi cô vừa tiến vào, ngoại trừ toàn thân màu trắng khiến mọi người chú ý ra thì cũng không quá khác biệt. Nhưng khi cô tháo chiếc nón xuống, bọn họ nhìn được khuôn mặt của Bạch Nhược Oánh, cùng ngẩn người.

Cũng không phải vì Bạch Nhược Oánh có dáng vẻ rất xinh đẹp, mà là vì trên người cô có một loại khí chất tao nhã như một đóa sen trắng vậy. Thời mạt thế, cô gái nào mà không mệt mỏi xanh xao, cho dù là nữ dị năng giả, trên người các cô gái ấy ít nhiều cũng có dấu vết sương gió. Hơn nữa trước mạt thế, rất nhiều cô gái xinh đẹp là nhờ sử dụng mỹ phẩm, vậy nên trong thời này mà gặp được mỹ nữ là rất hiếm. Còn cô gái trước mắt, xinh đẹp như đóa phù dung nở rộ, làn da trắng noãn, cho dù là trước đây những cô gái như vậy đã không nhiều, huống chi là bây giờ.

Thấy cô như vậy, có một số kẻ nổi lên suy nghĩ khác thường, lúc này cô cũng cảm thấy, có rất nhiều người thay đổi ánh mắt khi nhìn cô, sự thay đổi này khiến cô mày.

Ông Bạch và ông Hình nhìn thấy thế cũng lộ vẻ mặt không vui, dĩ nhiên còn có Lưu Minh. Vậy mà Lưu Minh cũng tránh không thoát, ánh mắt của một số kẻ nhìn anh khiến Lưu Minh nổi hết da gà. Nếu như không phải quy định công hội không cho phép đánh nhau, thì Lưu Minh thật sự muốn đánh đám người đó.

Mạt thế, thủ đô thu hút dị năng giả, chủ yếu là người có năng lực, một mặt là vì bảo vệ căn cứ thủ đô, một mặt là khi có chuyện khó khăn, vẫn cần những người như vậy đi giải quyết. Còn về những thứ khác, tạm thời không cần biết quá nhiều.

Nhưng vẫn có một số quy định, chỉ cần còn ở trong căn cứ thì không thể làm những chuyện mất đạo đức, nếu không sẽ bị đuổi khỏi thành phố, không bao giờ thu nhận nữa. Điều luật như vậy, trước đây vẫn có thể áp chế một số người, nhưng mặt trời không thể chiếu sáng hết, ngoài mặt thì không được, nhưng âm thầm bên ngoài căn cứ thì sao. Những điều này, người của căn cứ muốn quản cũng không quản được.

Lúc Lưu Minh muốn nổi giận, thì một giọng nói trầm thấp dễ nghe truyền đến: “Bác Bạch, bác Hình, cô Bạch, anh Lưu, mọi người cũng ở đây sao?’’

Mọi người nghe tiếng thì nhìn sang, vừa nhìn đã thấy người đàn ông kia ở ngay trước mắt, anh tuấn, hòa nhã, nhưng giữa ấn đường lại phảng phất sự ngàng tàn, không ngờ lại gặp người quen ở đây. Người đàn ông này chính là người ngày ấy, Bạch Nhược Oánh và Lưu Minh cứu ra khỏi đám zombie, phía sau anh ta là mấy người đi cùng ngày hôm đó. Nhìn người đàn ông trước mắt, trong lòng cô khổ sở, cũng không phải vì Bạch Nhược Oánh yêu anh ta, mà kiếp trước có một số chuyện, khiến Bạch Nhược Oánh vẫn ghi tạc trong lòng.

Thấy anh ta, ông Bạch và ông Hình rất hào hứng, trước đây khi họ nhìn thấy anh, đã biết anh không tệ, là người làm chuyện lớn, nhưng khi đó quá vội vàng, lại bỏ qua. Hai người đi về phía anh ta, cùng nhau chuyện trò, từ khi anh xuất hiện, phần lớn những ánh mắt không có ý tốt nhìn Bạch Nhược Oánh đều thu lại. Từ cuộc nói chuyện của mấy người đàn ông, cô biết được anh ta chính là Tần Thiên, đội trưởng của tiểu đội Lôi Điện.

Khi mới đến thủ đô, nghe bác gái quân nhân giới thiệu, còn nghĩ rằng do trùng tên trùng họ. Nhưng bây giờ xem ra là cùng một người, mà sau lưng anh có mấy người đàn ông,



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT