Báo lỗi

Tại Hạ Không Phải Là Nữ

Chương 249: Còn chưa khai chiến, thì đã bỏ hàng ngũ theo địch?

Sáng sớm ngày thứ hai, có đại tài nữ Mạc Tích Sầu tới thăm.

Mạc tài nữ là hôm qua trước tiên đi thăm hỏi Lâm Triều Dĩnh xong, ở khách điếm dừng lại một đêm, hôm nay lại đến xem Ngô Minh.

Thăm hỏi một phen, nàng dùng một cách uyển chuyển mà biểu thị mình là bạn của Lâm Triều Dĩnh, nhưng lại không khuyên nổi nàng, còn muốn hi vọng Ngô Minh bao dung.

Ngô Minh thầm nghĩ đáng tiếc a. Như Mạc tài nữ không phải bạn của Lâm Triều Dĩnh, cũng có thể cùng cả đám mình càng thân hơn.

Đưa Mạc tài nữ đi, đã là gần đến buổi trưa.

Hỗ Vân Thương cùng Hỗ Vân Kiều trở về.

Hỗ Lão Đao cung cấp năm nghìn lạng bạc nhập vốn, cái này đã là số tiền lớn.

Bọn họ thuận tiện còn muốn mang đến lễ vật thăm hỏi các loại của mười mấy vị di nương, tuy không đáng giá bao nhiều tiền nhưng cũng là phần tâm ý.

Hỗ Vân Kiều nói: “Nhị di nương các nàng còn muốn cố ý nói, chờ ngươi mới khai trương, nếu là đi được liền tới cổ động.”

Ngô Minh âm thầm nhếch miệng: “Quên đi, ta còn muốn nợ các nàng rất nhiều vòng tay ân tình đây.”

Hỗ Vân Kiều biết chuyện này, hé miệng cười vui vẻ, còn dùng cùi chỏ huých vào ca ca của mình một cái.

Hỗ Vân Thương mặc nhiên không lên tiếng trốn thật xa.

Mục Thanh Nhã đẩy Ngô Minh, bốn người bắt đầu dò xét công trình xây dựng Thu Diệp Viên.

“Ở vị trí sau cái giếng chính thất xây cái nhà tắm được chứ.” Ngô Minh quay đầu lại hỏi Mục Thanh Nhã.

Mục Thanh Nhã buông xe lăn ra, khoa tay nói: “Nhà tắm? Ở nhà còn cần xây cái này?”

“Cần a, hiện tại ở đây điều kiện không tốt sao. Sân vườn to lớn, nếu là không dựng cái nhà tắm ở bên trong, thực sự là có lỗi với ngươi đây, mỗi ngày đêpf giúp ta đẩy xe.”

“Chớ nói chi những lời khách sáo này.” Mục Thanh Nhã lắc đầu một cái lấy tay ngữ trách cứ.

Ngô Minh sai người gọi đầu mục đám thợ mộc trong sân công trình, tiến hành điều chỉnh cải tạo chính thất sau giếng.

Thậm chí là. Ngô Minh sai người đi đến cửa hàng lò sứ, vẽ bản đồ làm riêng gạch men sứ để lót nhà tắm.

Nhóm công nhân làm thuê âm thầm thán phục. Nhà có tiền quả có khác, lại cam lòng dùng gạch men sứ làm nhà tắm.

Tạo ra ngành nghề tắm rửa mỹ thể chăm sóc sắc đẹp của nữ tử tại dị giới, Ngô Minh đã bước ra bước đầu tiền.

“Nữ tử dùng phòng tắm?” Hỗ Vân Kiều hai mắt tỏa ánh sáng.

“Hoan nghênh ngươi cũng đến.” Ngô Minh so với nàng càng chờ mong hơn.

Hỗ Vân Kiều nhưng liếc mắt nhìn Hỗ Vân Thương ở bên cạnh có chút mặt đỏ, phất tay một cái nói: “Chuyện không liên quan đến đám đại nam nhân các ngươi, đi chỗ khác chơi đi.”

Hỗ Vân Thương lại tự ti trốn thật xa.

Buổi trưa, Tông Trí Liên trở về, lay động khế ước cửa hàng trong tay kêu lên: “Chúng ta có sản nghiệp rồi!”

Mọi người một trận vui mừng, có loại cảm giác vui sướng hăng hái bên trong.

Không nghĩ đến ăn cơm. Một đám người liền chạy đến tửu lâu đang trong quá trình tháo dỡ tu sửa.

Bên trong bản thiết kế của Ngô Minh, dựng thang máy cần bỏ đi một bên bộ phận tửu lâu, hơn nữa cần gia cố nền móng các thứ.

Bốn tên hai sao võ giả có hẹn với Tông Trí Liên đã chờ đợi ở nơi đó.

Ngay tại chỗ lập xuống khế ước thuê thù lao cao, bỏ đi võ giả tôn nghiêm bốn người hỗ trợ đóng cọc các loại lao động chân tay khổ cực, sau này còn muốn dùng nhân lực thay động cơ đến nâng thang máy…

Đầu mục đám thợ làm thuê cầm bản vẽ thiết kế, thán phục từ đáy lòng: “Ông chủ a, trình độ nghiêm cứu của ngài khẳng định có thể so với Tề đô nguyên giám* rồi!” (*chức quan chuyên nghiên cứu sáng tạo các cỗ máy phức tạp)

Ngô Minh thiết kế hệ thống trục bánh đà. Làm hắn mở rộng tầm mắt.

“Những trục bánh này có thể không vận hành tốt, còn phải kiểm tra nhiều.” Ngô Minh không có để ý lời hắn nịnh hót, chỉ đạo: “Phương pháp vận chuyển vật liệu gỗ của các ngươi có vấn đề. Ngươi này chuyền cho người kia, cứ thế từng cái từng cái chuyền đưa tới…”

Ngô Minh lấy lối suy nghĩ dây chuyền sản xuất chỉ bảo một phen.

Xây dựng công trình thổ mộc đại thể là gồm nhiều việc riêng lẻ, căn bản không hoạt động theo phương thức dây chuyền sản xuất tiên tiến, cũng không quá thích hợp.

Nhưng giai đoạn ban đầu cùng kết thúc. Thao tác dây chuyền sản xuất sẽ phi thường tiết tiết kiệm thời gian.

Tuy rằng vừa mới bắt đầu khá phí miệng lưỡi, rất nhiều công nhân làm thuê có chút mâu thuẫn.

“Cái gì a? Tiểu cô nương hai chân tàn tật này, làm sao cũng tới quơ tay múa chân?”

“Cũng chớ có nói lung tung, nàng là đại đông gia.”

“A? Còn trẻ như vậy?”

“Để ý nhiều như vậy làm gì, nghe theo là được rồi. Ngược lại công việc này tính ra cho tiền bạc nhiều. Nghe thì nghe.”

Nhóm thợ làm thuê không chịu nổi Ngô Minh nhưng vì thù lao phong phú, cũng là nhẫn nhục chịu khó dựa theo nàng chỉ đạo làm theo phương thức dây chuyền sản xuất.

Rất nhanh. Vừa qua khỏi buổi trưa, bước đầu phá dỡ tu sửa tửu lâu liền hoàn thành xong rồi.

“Quái thật, ngày hôm nay làm sao làm nhanh như vậy?” Đầu mục đám thợ nghi hoặc mà nhìn tửu lâu đã trống trải mà không rõ vì sao.

Toàn bộ tửu lâu chỉ còn dư lại tám phần mười cơ cấu, bắt đầu đánh cọc gỗ vật liệu.

Ngô Minh lại bắt đầu chỉ đạo phương thức dựng chống ở ngoài.

Rất nhiều người làm thuê âm thầm buồn cười.

Không có cầu thang? Tiểu nha đầu này thật sự cái gì cũng không hiểu. Làm sao đi lên lầu hai, lầu ba a?

Đừng đùa giỡn rồi! Lẽ nào nghĩ mỗi vị khách nhân đều là huyền khí võ giả, đề khí nhảy vọt lên lầu sao?

Ngô Minh cũng không giải thích với bọn họ.

Đầu mục đám công nhân làm thuê mặc dù biết đại khái, nhưng tuân thủ theo căn dặn của nàng, cũng không nói ra bí mật thang máy vẽ trên bản giấy nháp, chỉ để thủ hạ cúi đầu làm việc.

“Yêu? Ta đang thắc mắc là người phương nào ở đây xây dựng rầm rộ, không nghĩ tới lại là Tiêu Nhược Dao a?” Thanh âm của một cô gái truyền đến.

Ngô Minh mọi người theo tiếng quay đầu lại xem.

Chỉ thấy một đội người từ đầu phố lại đây, hẳn là Hoàng Thục Nữ cùng Hoàng công tử, mang theo một đội gia đinh đi ngang qua.

Ngô Minh không phản ứng nàng, nói khẽ với Hỗ Vân Kiều mọi người: “Là Hoàng Thục Nữ, chúng ta đừng để ý tới nàng. Bên người nàng cái vị kia là Hoàng công tử, cũng là cái tên công tử thông minh.”

Hoàng Thục Nữ liếc nhìn những bộ phận chính đang được phá dỡ, ngó thấy biển hiệu tửu lâu cũ kỹ vỡ nát, ha ha cười một tiếng nói: “Không nghĩ tới lại mua lại một gian tửu lâu đã đóng cửa?”

Tính tình Hỗ Vân Kiều khó nhịn được, nghe lời này không khỏi mày liễu dựng đứng trợn lên nhìn giận dữ.

Nếu không phải là Ngô Minh vừa mới nhắc nhở, chỉ sợ đã sớm mỉa mai chế nhạo lại.

Hoàng Thục Nữ làm như không thấy, ở trên ngựa hướng về Ngô Minh quái thanh quái khí cao giọng nói: “Xin hỏi ngồi trên luân xe, nhưng là quát tháo phong vân nhất thời Trượng Kiếm Tông tiềm tinh đệ tử Tiêu Nhược Dao? A, xin lỗi, ta quên mất ngươi đã không còn là tiềm tinh đệ tử. Đúng rồi đúng rồi, là trước đây không lâu mới bị tước đoạt thân phận tiềm tinh đệ tử.”

Hoàng Thục Nữ chỉ biết được chuyện Ngô Minh bị tước đoạt thân phận tiềm tinh đệ tử, lại vừa tới Tề đô du ngoạn cũng không biết tình huống Mặc Thế Nhân đi tiếp đón Ngô Minh.

Hoàng công tử mặc dù là huynh đệ của nàng, nhưng mới vừa cùng nàng ra ngoài, còn không rảnh để cùng nàng nói tới.

Hoàng Thục Nữ cao giọng châm chọc như thế, rất nhiều công nhân làm thuê đều nhìn sang.

Lời này nhưng là tương đối đả kích người.

Không ít người đều nghe đồn đại một vị nữ đệ tử Trượng Kiếm Tông bị tước đoạt thân phận tiềm tinh đệ tử, giờ khắc này bừng tỉnh, nguyên lai vị cô nương đông gia này chính là người kia.

Ngô Minh cau mày, Hỗ Vân Thương ở bên xoa bóp bả vai nàng một thoáng, không cho nàng nói.

Hoàng Thục Nữ thấy nàng nhẫn nại, còn tưởng rằng yếu thế, nói càng thêm nặng: “Ngươi cái này lại là ỏng ẹo với người nào? Hẳn là vị công tử bên người kia? Hắn lại thật mua một tràng tửu lâu cho ngươi dằn vặt sao?”

Ngô Minh chưa phát hỏa, Hỗ Vân Kiều nghe vậy đã giận dữ: “Hoàng Thục Nữ! Ngươi ở chỗ này nói mát cái gì?”

Hoàng Thục Nữ cười ha ha, đang muốn tiếp tục mở miệng…

Bên người, Hoàng công tử đối với vị tỷ muội thân thuộc này của mình hét lớn một tiếng: “Hoàng Thục Nữ! Ngươi thật lớn mật!”

Hoàng Thục Nữ sững sờ.

Chỉ thấy Hoàng công tử khá là hốt hoảng từ trên ngựa lăn xuống đất, bước thấp bước cao vội chạy đến, có chút ý vị phân rõ ranh giới đứng ở cạnh đám người Ngô Minh phía bên này…


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT