Báo lỗi

Tại Hạ Không Phải Là Nữ

Chương 66: Nửa đêm ước kiến

Chuyển ngữ: hongtuananh

Edit: Bồng Bồng

“Nhị Nha Đầu, ngày hôm nay sắc mặt ngươi ửng hồng hẳn là có vận khí tốt.” Ngô Minh đang lúc cùng Nhị Nha Đầu từ biệt, trêu chọc nàng nói: “Sau khi trở về, ngươi nhất định sẽ có điện cơ tinh thạch mới rồi!”

“Nào có loại chuyện tốt kia a? Có điều ngươi vừa nói như thế, ta còn thực sự rất trông đợi.” Nhị Nha Đầu ôm cái túi vải tinh thạch trong ngực, hy vọng lời Ngô Minh nói thành sự thật.

Trước đó Ngô Minh muốn mọi người đi về nghỉ ngơi ngày mai tái tụ, Nhị Nha Đầu hơi có chút phiền muộn.

Bởi vì nàng không phải thành viên chính thức của đội ngũ, đương nhiên không được tham gia thí luyện cùng đoàn đội.

Bây giờ nghe Ngô Minh nói như thế, tâm tình nàng khá hơn nhiều. Hơn nữa bạn tốt của mình có năng lực xuất đầu lộ diện, cũng vì nàng mà cao hứng.

Sau khi Nhị Nha Đầu rời đi, Mục Thanh Nhã cũng dùng tay ngữ căn dặn Ngô Minh: Nghỉ ngơi thật tốt.

Nàng cảm thấy Ngô Minh muốn giải tán sớm như vậy, là bởi vì Ngô Minh mệt mỏi.

“…” Hỗ Vân Thương nhìn Ngô Minh một lát, đột nhiên bốc lên một câu: “Ngày hôm nay Lâm gia sẽ đem thư từ hôn đưa đến Hỗ gia ta, ta đã sắp xếp người trở lại bẩm báo, tất sẽ đáp lại việc từ hôn với Lâm gia…”

“Há, tốt.” Ngô Minh căn bản không biết ý tứ trong lời nói của Hỗ Vân Thương, liền tùy tiện ứng đối: “Người phụ nữ kia không lấy cũng tốt, đâu phải sẽ không tìm được người tốt hơn a?”

Hỗ Vân Thương ngẩn người, cân nhắc đây có thể chính là thiếu nữ muốn mình tỏ rõ thái độ, liền đem cái bọc nhỏ của Ngô Minh đưa tới.

A, hắn tuy rằng có chút quái quái si ngốc, nhưng vẫn còn rất chú ý a. Ngô Minh nhận lấy, chính là cái bọc chứa bộ váy hồng bị tổn hại của mình.

“Nghỉ ngơi thật tốt, tối hôm qua ngươi… Đã mệt mõi rồi.” Hỗ Vân Thương còn muốn nói chút gì, nhưng ầy ầy một thoáng, vẫn là cứng họng không nói được gì, đành rời đi.

“Ngươi thay thế ta cái người đội trưởng này làm ra quyết định giải tán như vậy, hẳn là cho ta một cái lời giải thích hợp lý.” Tự yêu mình công tử lắc cây quạt nói.

“Bởi vì ta buồn ngủ a, tối hôm qua bị dày vò dằn vặt đến hiện tại.” Ngô Minh cũng không cảm thấy mình quá mệt mỏi, nhưng chú ý tới thanh thể lực hằng ngày của mình đã hạ xuống thấp hơn mức độ 30%, hẳn là thân thể cần nghỉ ngơi.

“Từ tối hôm qua dày vò đến hiện tại?” Tự yêu mình công tử nghiêng đầu, rõ ràng không nghĩ đến việc chính đáng gì: “Tối hôm qua ngươi làm cái gì mà mệt như vậy a? Ngươi ở phía trên hay vẫn là ở phía dưới?”

“Ngươi cút đi đi, ta ở thời điểm cần tiền trả nhất định sẽ nhớ tới ngươi là đội trưởng.” Ngô Minh đem hắn đạp đi.

Sau đó, Ngô Minh trở lại ngoại môn Tàng Kinh Các.

“Chúc mừng Tiêu cô nương được vinh dự thăng lên làm tiềm tinh đệ tử!” Từ cửa lớn túc lâu, thư quản sự đã sớm mang theo mấy cái lão mụ tử cùng người hầu xếp thành hàng dài chờ đợi ở nơi đó.

Xem ra bọn họ đã sớm nắm được tin tức. Thư quản sự ở thời gian buổi trưa còn tự thưởng cho mình mấy món ăn ngon nhấp vài hớp rượu, vui vẻ ung dung sắp xếp người chờ từ đằng xa quan sát Ngô Minh khi nào thì trở về.

Một trận hỏi han khen ngợi, đám người thư quản sự nhiệt tình đem Ngô Minh đón vào gian phòng.

Không ai đề cập đến chuyện tối hôm qua Ngô Minh nửa đêm ra ngoài làm gì, cũng không có ai nói có cái đại nam nhân sáng sớm đã xuất hiện ở trong phòng Ngô Minh, thậm chí còn chờ đợi hồi lâu, đặc biệt đều không có ai kỳ quái vì sao Ngô Minh thay đổi từ váy hồng chuyển sang váy xanh.

Đây là quy củ a, thư quản sự bình thường đem thủ hạ quản lý thật tốt.

Ngô Minh mừng rỡ vì bớt đi một việc, cũng là trở về phòng yên tĩnh nghỉ ngơi.

Gian phòng đã sớm quét tước đổi mới. Đệm giường thay đổi bằng loại càng tốt hơn, so với chính Thư quản sự còn phải cao cấp hơn không ít. Kỳ thực thư quản sự còn tính đem gối đệm cực tốt vốn dĩ chuẩn bị hiếu kính phụ mẫu ra hiến tặng.

Nhìn quen giường ngủ, chăn ga gối nệm các loại hàng cao cấp, Ngô Minh tuy rằng cũng không đem những thứ này để ở trong mắt, nhưng trong lòng biết Thư quản sự đã nhọc công, liền đối với hắn cố ý nói một câu: “Việc ngươi làm, ta sẽ ghi nhớ ở trong lòng.”

Câu nói này nhất thời làm lỗ chân lông cả người Thư quản sự đều lộ ra vẻ sảng khoái, vui mừng xin cáo lui.

Đóng cửa lại, chỉ thấy các loại trái cây trà bánh xếp đầy trên bàn, Ngô Minh cũng không dám ăn nhiều, bằng không ăn thành phong nhũ mông mẩy…

Ngủ! Ngô Minh ở trong lòng thầm nhủ mười hai giờ khuya tỉnh lại.

Trong đầu mơ hồ có phản ứng lại, lại tựa hồ như định giờ đồng hồ báo thức vậy.

Mặc dù là đầu giờ chiều nằm ở trên giường, Ngô Minh cũng có thể dựa vào ý chí rất nhanh đi vào giấc ngủ.

Nửa đêm, ánh trăng chính đang rất nồng đậm.

Ngô Minh phi thường đúng giờ tỉnh lại rồi.

Cái này giống như nhờ vào máy vi tính khống chế chức năng sinh học của cơ thể.

Hơi có chút không quen mà đốt lên ánh nến nho nhỏ rửa mặt một thoáng, nàng rời phòng đi đến yết bảng tràng.

Ngoại môn Tàng Kinh Các tuần đêm tự động lờ đi nàng. Tiêu cô nương nhưng là một sự tồn tại tối đặc biệt ở Tàng Kinh Các.

Trăng sáng sao thưa, đường nhỏ trong rừng lộ ra một loại âm lãnh.

Đổi làm một cô gái bình thường, tuyệt đối không dám đi một mình.

Lúc này, yết bảng tràng bên này không có một bóng người.

Đến nơi nhập thí góc hướng tây ngày hôm trước, cái đài đã được dỡ đi hơn phân nửa.

Có bóng người đang đợi ở nơi đó, thản nhiên ngồi tĩnh tọa.

“Ngươi đến rồi.” Đang tĩnh tọa đại trưởng lão mở mắt ra.

“Ta đến rồi.” Ngô Minh đột nhiên có chút run rẩy vì hưng phấn cảm thấy quá thú vị rồi, phi thường chờ mong Đại trưởng lão sẽ nói tiếp ra [ ngươi vốn không nên đến ].

“Làm sao ngươi biết ta lại ở chỗ này?” Đại trưởng lão hỏi.

Nếu không phải là xem qua Tây Du ký, có quỷ mới biết ngươi ra dấu hiệu ngầm kia là ám chỉ ý tứ gì! Tiêu Nữ ở trong lòng lườm một cái, nhưng ở bề ngoài vẫn là cung kính nói: “Đại trưởng lão ngài là thân phận cỡ nào, làm sao sẽ cùng một tiểu nữ tử như ta nổi nóng. Ban ngày không khen thưởng ta chỉ là không muốn để cho ta chói sáng quá mức.”

Đại trưởng lão gật đầu: “Hừm, ngươi biết rõ ý của ta là tốt rồi.”

“Lúc đó ngài ho khan ba tiếng, ta liền cả gan suy đoán là chỉ canh ba. Mà ngài không muốn người khác biết đến cuộc đối thoại này, ta lại không thể đi vào bên trong nội điện tìm ngài. Bằng không nơi đó đề phòng nghiêm ngặt, ta mà qua đến liền sẽ khiến mọi người đều biết.” Ngô Minh tiếp tục nói: “Như vậy có thể muốn ta đến một chỗ tương đối bí ẩn gặp mặt, ở dưới tình huống này lại không đưa ra lời nhắc nhở khác, vậy cũng chỉ có cái chỗ gặp mặt lần đầu tiên này.”

“Ngươi cái nha đầu này, cũng là có một cái đầu óc tốt.” Đại trưởng lão cười nói: “Cho nên ta để ngươi muộn như vậy lại đây, tự nhiên có việc trọng yếu muốn hỏi ngươi. Nhưng nói tại chỗ lại không được thích hợp, hơn nữa không hy vọng tư chất của ngươi có quá nhiều trưởng lão biết.”

Trong thời gian Ngô Minh cùng Lâm Triêu Dĩnh phát sinh xung đột, đại trưởng lão, Bạch trưởng lão, Phục Linh trưởng lão lời nói của ba người âm thầm bao hàm huyền lực, chỉ có ba người bọn họ nghe được, cho nên suy đoán tư chất khí mạch của Ngô Minh có khả năng vượt qua thiên khoan, các trưởng lão khác cũng đều không biết.

Ngược lại ngươi không phải ở cái chỗ này hơn nửa đêm giảng quy tắc ngầm cho ta là được. Ngô Minh lẳng lặng mà nghe Đại trưởng lão nói chuyện.

“Việc kiểm tra tư chất nguyên liệu của ngươi có khả năng đã xảy ra sai lầm đáng tiếc, vì lẽ đó có thể cân nhắc một lần nữa đề cử ngươi về hướng Nguyên Liệu Điện.” Đại trưởng lão đứng lên, đến gần Ngô Minh chậm rãi nói rằng: “Thế nhưng, có một cái vấn đề rất trọng yếu, nhất định phải hỏi ngươi trước.”

“Còn có vấn đề gì sao?” Ngô Minh buồn bực.

“Tư chất nguyên liệu có cái chỗ then chốt, chính là nữ tử nhất định phải duy trì thân nguyên âm, cả đời không thể lập gia đình.” Đại trưởng lão nói: “Người khác sau khi từ bỏ tu luyện tái giá còn chấp nhận được, nhưng chúng ta hoài nghi tư chất của ngươi vượt xa người thường. Một khi ngươi vào kích hoạt tư chất nguyên liệu cũng như phải tu luyện thêm, cần tiêu tốn đại lượng tiền tài cùng đánh đổi hạnh phúc đời người là phi thường lớn lao. Bởi vậy không cho phép ngươi chỉ qua mấy năm lại phải gả cho người.”

“… Ta cũng không định lập gia đình.” Ngô Minh bĩu môi.

“Đây là ý nghĩ của ngươi một cái tiểu nha đầu mà thôi, thế nhưng thiên ý trêu người, biết đâu đến thời điểm thích hợp, nam tử vừa ý xuất hiện ở bên trong vận mạng của ngươi, khiến cho ngươi lâm vào tình thế khó xử, ngươi có thể phải suy nghĩ cho thật kỹ.” Đại trưởng lão đứng ở trước mặt Ngô Minh, vẻ mặt dưới ánh trăng rõ ràng rất nghiêm túc nói rằng: “Chớ đợi đến khi tóc ngươi bạc trắng rồi, lúc đó có hối hận cũng không thể thu tay lại.”

“Sẽ không hối hận.” Ngô Minh thản nhiên nói: “Ta thật không có dự định lập gia đình.”

“Nha đầu, ngươi cẩn thận nghĩ kỹ.” Bạch trưởng lão đi ra.

Đại trưởng lão cùng Bạch trưởng lão thân như huynh đệ, loại chuyện ra ám hiểu cho Ngô Minh đi ra nghị sự bực này đương nhiên sẽ không giấu hắn.

Ngô Minh đối với việc Bạch trưởng lão vì sao lại ở chỗ này cũng không có chút nào giật mình: “Không có cái gì cần nghĩ kỹ a, ta thật không có ý định lập gia đình.”

Ta nhưng là ủng hộ bách hợp.

Đại trưởng lão hít một tiếng: “Ai dà, lão Bạch, ngươi hay là lấy chuyện cả đời chưa lập gia đình của mình mà làm thí dụ, cảnh cáo Tiêu Nhược Dao đi.”

“…” Bạch trưởng lão nghe xong lời này cũng không đến gần, chỉ ở cách đó không xa chắp tay sau lưng âm u mà đứng.

Dưới ánh trăng, bóng người Bạch trưởng lão toát ra một vẻ cô độc: “Ai, trong tông môn có một nữ tử, vốn cùng ta vun đắp tình cảm, nhưng đáng tiếc cần vì tông môn chống đỡ lên một khoảng trời, càng không thể cùng ta như hình với bóng…”

Không cần Bạch trưởng lão nhiều lời văn vẻ dẫn dắt, Ngô Minh vừa nghe liền đã hiểu: Năm đó Nguyên Liệu Điện có một cái cô gái, cùng Bạch trưởng lão lúc còn trẻ ưng ý nhau. Nhưng là vì nguyên liệu tư chất đặc thù mà nàng không thể cùng nam tử kết hợp, kết quả khiến Bạch trưởng lão đến nay chưa kết hôn.

Bạch trưởng lão khi còn trẻ thật cứng nhắc khô khan a.

Mang TT* cũng không được sao? Nếu không ăn thua, phía dưới không được còn có mặt trên a… Ngô Minh thiếu chút nữa hỏi ra lời nói như vậy. (*套套 nghĩa là condom)


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT