Báo lỗi

Thần Bí Thương Nhân

Chương 26: Địch nhân tới cửa

Tiêu Động chống lấy đầu gối thở hổn hển, cố gượng không để mình ngã xuống đất. Quần áo trên người hắn dường như bị con quái thú nào đó giày xéo đến không còn hình dạng, để lộ rất nhiều vết sẹo và vết máu trên người hắn.

Pháp lực của hắn thế mà vẫn còn dư lại một ít, đây là thành quả của việc thường xuyên phải chiến đấu với kẻ địch có cảnh giới cao hơn, thân kinh bách chiến, hắn đã biết cách làm sao tiết kiệm lượng chân khí vốn chẳng nhiều nhặn gì mấy của mình.

Khác với đại đa số tu sĩ thường hay dùng phi kiếm và pháp thuật để làm thủ đoạn công kích, Tiêu Động gần như chẳng dùng gì mấy đến những thứ đó. Không phải hắn không giỏi dùng pháp thuật, mà bởi vì chân khí ít ỏi, cho nên hắn buộc phải chọn phương thức chiến đấu bằng cách cận thân xáp là cà.

Vì để giảm bớt sự hạn chế của việc tu vi không thể tăng tiến, hắn còn tu luyện thêm một môn công pháp luyện thể. Tất nhiên, ở nơi mà phần đông người ta coi trọng việc phát triển nội khí và thần hồn như tu chân giới, một quyển công pháp luyện thể tốt là thứ khó mà tìm thấy được. Ở chỗ khỉ ho cò gáy Vân Thanh Quốc này lại càng khó tìm hơn, Tiêu Động cũng chỉ có thể bất đắc dĩ mà chọn một bộ công pháp luyện thể tốt nhất trong đám rác rưởi.

Hoàn toàn không có độ khó, hắn dễ dàng tu tập môn công pháp luyện thể đó đến viên mãn. Công pháp luyện thể không đòi hỏi thiên tư thông minh ra sao mà đòi hỏi người tu luyện khắc khổ chịu khó ra sao, và Tiêu Động là kẻ thực sự rất chăm chỉ, chăm chỉ đến mức hành xác bản thân.

Hắn cảm thấy bản thân rất thích hợp với phong cách cận thân bác đấu, cho dù sau này có thể khôi phục tu vi, hắn vẫn sẽ cố gắng tìm công pháp luyện thể tốt hơn để tu luyện. Chà, có thể nói nếu như hắn sinh ra ở thế giới Võ Đạo thì vẫn sẽ trở nên nổi bật hơn người mà thôi.

Phù! Phù!

Hồi phục đã được kha khá, Tiêu Động đứng dậy, đi đến chỗ xác con mồi của mình. Một con yêu thú hình dáng lợn rừng có đẳng cấp Nhất Giai Hậu Kỳ. Nó cũng chỉ mạnh ngang tu sĩ Luyện Khí Bát Trọng mà thôi, hắn muốn giết nó cũng chưa tới mức phải liều mạng.

Tiêu Động cảm thấy, chỉ cần đánh thêm vài trận như vầy nữa, hắn liền có thể thử chiến với đối thủ có cảnh giới Luyện Khí Cửu Trọng một lần. Thu xác con lợn xấu số vào trong nhẫn trữ vật, hắn càng thêm quyết tâm.

Lúc này, trưởng lão Tiêu Minh quay trở lại rồi. Ban nãy không hiểu sao vị trưởng lão này bỏ đi đâu đó, Tiêu Động cũng không để ý mấy, hắn cũng không có quyền chất vấn trưởng lão Kim Đan Kỳ.

Trưởng lão Tiêu Diệp cũng không nói gì, nhiệm vụ của hắn lúc này chỉ có trông chừng Tiêu Động mà thôi, không cần quan tâm đến những thứ khác.

Tiêu Động thay một bộ quần áo mới, nhóm ba người tiếp tục lên đường.

Dưới thác nước.

Phạm Hiên buông ngọc giản truyền công xuống, khẽ thở một hơi dài, trong đầu vẫn còn đang tiêu hóa nội dung của Ngũ Hành Tụ Linh Quyết.

Môn công pháp này thế mà lại có liên quan đến Ngũ Hành Tụ Linh Trận a, nếu dùng hai thứ này để phối hợp với nhau, cho dù tu luyện ở bên ngoài thì tốc độ cũng không thua kém gì, thậm chí là còn kinh khủng hơn so với tu luyện trong Hoàng Tự Thiền Phòng.

Đáng tiếc, đó là một phương pháp tu luyện cực kì đốt tiền, dùng để tu luyện ở Luyện Khí Kỳ mà tiêu hao chẳng kém gì việc dùng Cửu Long Diệt Thế Trận để giết một gã cao thủ Kim Đan. Điều này đồng nghĩa với việc, hắn chỉ hít một hơi thôi cũng muốn bay mất mấy trăm Linh Thạch Trung Phẩm.

Vừa nghĩ đã muốn bỏ gánh, cho nên nha, chỉ có thể đợi khi nào khá giả mới tiêu xài kiểu ấy được, còn việc bây giờ thì cứ tranh thủ làm nhiệm vụ kiếm thêm thời gian ở trong Hoàng Tự Thiền Phòng mới là thượng sách.

Hít sâu một hơi, tâm vô tạp niệm, Phạm Hiên bắt đầu nhớ lại các phần yếu nghĩa của Ngũ Hành Tụ Linh Quyết, linh khí Ngũ Hành dày đặc xung quanh bắt đầu tạo thành các vòng xoáy. Năm luồng khí lưu xuất hiện và vây quanh hắn theo năm phương trước, sau, phải, trái và phía trên. mỗi một luồng khí lưu lại mang theo một loại linh khí riêng biệt là Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ liên tục chui vào trong cơ thể hắn, len lỏi qua các kinh mạch, chạy xuôi đến Đan Điền, sau đó lập lại một vòng đi ngược trở ra, cứ thế tạo thành một vòng tuần hoàn linh khí khép kín.

Mộc khí ở trái, Kim khí ở phải, Hỏa khí trước mặt, Thủy khí sau lưng, Thổ khí hội tụ trên đỉnh đầu, lần lượt đi vào giải tỏa ba trăm sáu mươi lăm huyệt vị trên người hắn, tương sinh tương khắc mà không ngừng tụ tụ tán tán, phối hợp với lượng Tài Khí hùng hồn đang có trong người Phạm Hiên để đả thông kinh mạch, rèn luyện tủy cốt, đúc thành căn cơ bất diệt, đợi đến khi hắn đột phá Luyện Khí Viên Mãn thăng cấp Trúc Cơ, sẽ tựa như cá chép hóa rồng, dù mang Tứ Hành Tạp Linh Căn cũng có thể xem là thiên tài tu luyện.

Tất nhiên, có thế cũng chỉ là hạng chót trong đám thiên tài, khó mà nổi bật, giai đoạn tu luyện ban đầu của tu sĩ dù sao cũng quá phụ thuộc vào linh căn, đợi đến hậu kỳ thì sự ảnh hưởng của nó mới giảm bớt đi. Cho nên vẫn phải nhắc lại một lần nữa, Tài Khí chính là thứ căn bản để Phạm Hiên có thể tu hành về sau.

Vuuu… Vuuuu…

Năm luồng linh khí Ngũ Hành càng lúc càng lớn, tốc độ vận chuyển càng lúc càng nhanh, chân nguyên trong Đan Điền của Phạm Hiên gia tăng với tốc độ chóng mặt, đợi khi hắn kết thúc tu luyện có lẽ không đơn giản chỉ là đột phá Luyện Khí Tam Trọng.

Bên ngoài cửa tiệm nhỏ.

Một hàng người dài vẫn còn đang ở đấy, đối với tu sĩ mà nói thì đêm hay ngày chẳng có gì khác nhau, tu luyện cũng là nghỉ ngơi, thời gian là một thứ gì đó xuất hiện để hối thúc họ cố mà đột phá tu vi đi, như một ngọn lưỡi hái lúc nào cũng treo ở trên đầu, đến lúc nó muốn rơi thì không còn cách nào ngăn cản.

Rất đông tu sĩ vẫn chờ đợi, tĩnh tọa tu luyện mong trời sáng để Phạm chưởng quỹ mở cửa. Nhưng mà cũng có nhiều tán tu đã bỏ đi rồi, không phải vì họ không chờ nổi, mà là họ muốn đi bán đồ đạc.

Qua một buổi kinh doanh của Phạm chưởng quỹ, chúng cũng phát hiện một điều là mặc dù Phạm chưởng quỹ bán bảo bối chẳng khác gì phá giá, nhưng mà giá thu mua lại đồ vật của hắn cũng quá thấp rồi, gần như là thấp gấp rưỡi, gấp đôi thậm chí là gấp ba so với giá thị trường.

Thế là bọn chúng liền quyết định đi bán đồ vật hiện có trong người trước để đổi linh thạch, sau đó quay lại mua bảo vật của Phạm chưởng quỹ, thế là có thể tiết kiệm được một mớ kha khá. Hưm, cách làm này cũng rất bình thường, không xấu gì cả, Phạm chưởng quỹ biết nhưng cũng không quan tâm a, dù sao thì hắn là làm ăn không vốn, giá cả của hàng hóa trong Thương Hội lại chẳng do hắn quyết định, lời bao nhiêu chính là bấy nhiêu, có chuyện gì xảy ra thì cũng chẳng hề thay đổi.

So với những kẻ này, còn có một số tên tán tu khác thông minh hơn một chút. Đó chính là bọn hắn cầm đồ vật mua được từ Vạn Năng Thương Hội để đi bán cho kẻ khác với mức giá cao hơn giá mua, nhằm kiếm được lợi từ khoản chênh lệch.

Đáng tiếc a, chúng lại bị Vạn Năng Thương Hội làm cho dã tràng xe cát rồi. Nhằm phòng chống sự đội giá thương phẩm, Vạn Năng Thương Hội thực hiện chính sách thu hồi giá trị gia tăng. Đại khái là nếu một tên tán tu bán viên đan dược mua từ Thương Hội với giá bán cao hơn giá ban đầu hắn mua là năm vạn linh thạch, thì năm vạn linh thạch đó sẽ lập tức bị thiên địa thu hồi và lấy một nửa xem như phí vận chuyển, phần còn lại thì chuyển hóa đưa vào trong quỹ tích trữ của Thương Hội.

Ặc, mặc dù cách làm này rất không được phúc hậu, nhưng bọn tán tu phải chịu thôi, ai kêu bọn hắn không có năng lực bá đạo như Vạn Năng Thương Hội, có thể giao kèo với trời đất.

Cho nên a, đêm nay có rất nhiều tiếng kêu khóc thảm thiết vang lên. Có âm thanh là của bọn tán tu bị Vạn Năng Thương Hội thu hồi phần tiền lời, có âm thanh là của bọn tán tu đi bán đồ đạc lại bị đánh cướp, cũng có âm thanh của một bọn khác vừa mua bảo vật lại bị chính kẻ đã bán ra món bảo vật ấy cướp trở lại.

Cũng trong đêm nay, rất nhiều cửa hàng đột nhiên nhận được rất nhiều hàng hóa từ các vị tán tu, khiến cho giá của các thương phẩm bất kể là pháp bảo, đan dược, phù lục, công pháp, trận kỳ, v.v… đều giảm xuống một khoản đáng kể, đồng thời chất lượng hàng hóa của bọn họ lại tăng lên khi mà bắt đầu xuất hiện nhan nhản đan dược có Nhất Chuyển Đan Vân. (Từ sau Quỷ Nhãn Chân Nhân, Phạm chưởng quỹ chỉ bán ra đan dược tối đa Nhất Chuyển a, sợ bị để mắt đến. Nhưng tin đồn Lục Chuyển Đan Vân cũng bắt đầu có nhiều người truyền nhau rồi, hành động này của hắn chẳng khác gì bịt tại trộm chuông.)

Đêm vốn yên tĩnh, không mây không mưa, lại đột nhiên có một cơn cuồng phong thổi lên, mạnh đến nỗi lúc nó thổi qua liền khiến cho đám tu sĩ ngả nghiêng.

Mười lăm bóng người phi thân mà đến, uy thế Kim Đan Kỳ tỏa ra bát phương, chấn nhiếp lòng người.

“Bọn ta có chính sự còn phải làm, các ngươi mau cút đi cho ta!” – Hoặc Tâm Lão Quỷ trước tiên thét lớn.

Quỷ Mê Tâm Khiếu Đại Pháp của lão đã mất tác dụng từ lâu, không còn tác dụng mê hoặc tâm trí, nhưng có nhiều tên tán tu nhận ra lão là ai, lập tức từ bỏ xếp hàng chạy mất.

Cũng có kẻ không nhận ra tình hình hiện giờ. – “Xếp hàng đ…”

Ngay lập tức hắn bị người bên cạnh tốt bụng bịt miệng. – ‘Muốn sống thì câm mồm, đó là cao thủ Kim Đan Hoặc Tâm Lão Quỷ, đừng có mà tìm chết.’ – Rất nhiều người đang truyền âm những nội dung tương tự thế này cho đồng bạn.

Ngay lập tức, lực lượng xếp hàng xung quanh cửa tiệm nhỏ bị giải tán, mấy vạn tên tu sĩ Luyện Khí Kỳ, Trúc Cơ Kỳ lui ra xa cửa hàng của Phạm Hiên mấy dặm, mắt to trừng mắt nhỏ trông đợi diễn biến tiếp theo.

“Kia là Đào Hoa Chân Nhân, nghe nói hắn… thôi, không nói thì hơn.”

“Đại Lực Tam Sư Vương kìa!”

“Đó là… mẹ của ta ơi, Hỉ Tín Đại Sư! Vị đạo hữu này, ta thấy ngươi tư sắc thượng thừa, mau chạy đi!”

“Ta lần đầu trông thấy nhiều tu sĩ Kim Đan tập hợp cùng một chỗ như vậy đấy.” – Có tên tu sĩ cảm khái.

“Ha ha, đó là ngươi còn chưa thấy quân đội của triều đình duyệt binh.” – Có kẻ cười nhạo tên kia thiếu kiến thức.

“Lần này cửa tiệm nhỏ nguy rồi.”

“Ta nghĩ chưa chắc, không thấy Quỷ Nhãn Chân Nhân cũng phải cung cung kính kính với Phạm chưởng quỹ sao? Phạm chưởng quỹ còn có cách để người ta đột phá Nguyên Anh, ắt hẳn tu vi cũng không kém đi nơi nào.”

“Vậy là bọn tu sĩ Kim Đan này gặp nguy mới phải?”

“Cũng không hẳn, nhiều tu sĩ Kim Đan thế này, lại toàn là nhân vật thành danh cả, chưa chắc không có lực chiến một trận. Hơn nữa ta cũng chưa biết thực lực thật sự của Phạm chưởng quỹ ra sao.”

Nói chung lại một câu, người không liên quan thì ăn dưa hóng chuyện là được.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT