Báo lỗi

Thần Đạo Đan Tôn

Chương 176: Phế định

Nhìn Lăng Hàn giống như đuổi vịt, chạy đến chỗ nào, tứ đại Kim Cương đều tan tác như chim muông, tất cả mọi người không nhịn được cười, cũng âm thầm thán phục Lăng Hàn gan lớn, lại dám đối nghịch với Phong Viêm.

Hiện tại Phong Viêm, nghiễm nhiên trở thành vương giả của học viện.

Đầu tiên là có Cấm Vệ Quân tới bắt hắn, bị Liên Quang Tổ lấy thái độ cứng rắn đuổi đi, lại không thấy Thiên gia tức giận, nhân nhượng cho yên chuyện. Sau đó Phong Lạc bị khai trừ trở lại học viện, tiếp theo là hành hung ở trước mặt mọi người, ngay cả lão sư cũng chỉ có thể ở một bên xem náo nhiệt.

Chuyện này quả thật không cách nào hình dung, ngay cả đệ tử nòng cốt như Tam hoàng tử, là Long tử cũng không dám làm, nhưng Phong Viêm lại làm như thế.

Hiện tại người dám đối nghịch với Phong gia, há có thể không thán phục?

- Ha ha ha ha!

Tất cả mọi người cười to. Bọn họ không dám công khai đối nghịch Phong Viêm, nhưng cười một hồi, ngươi cũng không thể dính vào ta không tha chứ?

Tứ đại Kim Cương vừa tức vừa giận, lại vừa bất đắc dĩ. Luận thực lực, bọn họ tự nhận hoàn toàn nghiền ép Lăng Hàn, nhưng đối phương có con tin trong tay, để bọn họ sợ ném chuột vỡ đồ, căn bản không dám toàn lực ứng phó, chỉ có thể đông né tây tránh, khiến bọn họ cực kỳ uất ức.

Lăng Hàn không chút quý trọng "vũ khí" trong tay, tận tình va, đánh, ném, chạm,… Dằn vặt như vậy, Phong Lạc bị đau tỉnh lại.

- Lăng! Hàn!

Hắn gào lên, trong giọng nói mang theo phẫn nộ.

Đây là lần thứ mấy, hắn chịu thiệt ở trong tay của Lăng Hàn.

- Ta muốn ngươi chết! Ta muốn ngươi chết!

Hắn rống giận, không phát tiết một hồi, hắn sẽ điên mất.

- Há, ngươi tỉnh rồi?

Lăng Hàn lộ ra uy nghiêm đáng sợ, tiện tay vứt Phong Lạc ra đất.

- Vừa vặn, ta muốn ngươi trơ mắt nhìn hai cánh tay của mình bị gọt xuống!

- Ngươi, ngươi dám!

Phong Lạc khủng hoảng.

- Vì sao không dám?

Lăng Hàn từ tốn nói.

- Vừa nãy ngươi muốn chém cánh tay của bằng hữu ta, lẽ nào ta không thể chém ngươi? Hay là nói, ta không bằng người ngớ ngẩn như ngươi?

- Ca ca ta nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi!

Phong Lạc nắm lấy nhánh cỏ cứu mạng cuối cùng.

- Nói thật hay, nói như sau khi buông tha ngươi, ca ca của ngươi sẽ làm tiểu đệ của ta vậy.

Lăng Hàn lắc đầu, quơ quơ trường kiếm.

- Thừa dịp hiện tại nhìn hai cánh tay này nhiều một chút, rất nhanh ngươi sẽ nói lời từ biệt vĩnh viễn với bọn chúng.

- Không! Không! Không!

Phong Lạc sợ đến nước mắt nước mũi chảy ra. Hắn không muốn biến thành người không tay, hắn còn trẻ, không có hai tay, làm sao đi bắt nạt người, làm sao chơi mỹ nữ?

- Dừng tay!

Tứ đại Kim Cương đều kêu to lên.

- Ai cũng không cứu được hắn!

Lăng Hàn lắc đầu, thanh âm như băng.

- Há, vậy ta thì sao?

Một thanh âm tràn ngập uy thế vang lên, bóng người của Phong Viêm xuất hiện, hai tay chắp sau lưng, như một vị đế vương nhân gian, toả ra khí thế mạnh mẽ thô bạo.

- Đại nhân!

Tứ đại Kim Cương nửa quỳ, cung kính hành lễ.

- Ca, cứu ta! Cứu ta!

Phong Lạc vừa mừng vừa sợ. Ở trong lòng hắn, không có chuyện gì là Phong Viêm không làm nổi, chỉ cần ca ca đến, hắn liền được cứu.

- Ngươi tính là thứ gì?

Lăng Hàn từ tốn nói, trong giọng nói có một tia xem thường, giống như đang nói một đạo lý quá bình thường.

Phong Viêm không khỏi hiện ra sát khí, nhưng sau khi quét mắt nhìn Phong Lạc, liền nói:

- Thả đệ đệ của ta ra, ta có thể tha cho ngươi lần này.

- Nói như ngươi có thân phận gì vậy.

Lăng Hàn xì một tiếng.

- Nếu hai huynh đệ các ngươi đến đông đủ, ta có thể khai đao rồi!

Hắn vung trường kiếm lên.

Cái gì, trước đó hắn chưa ra tay, lẽ nào là cố ý đợi Phong Viêm đến?

Chuyện này... Đây cũng quá hung hăng đi, còn đợi Phong Viêm xuất hiện mới ra tay, đây là muốn kết tử thù sao?

Mọi người không biết, giữa hai người đã là tử thù, chỉ có điều ở Phong Viêm xem ra, hắn diệt Lăng Hàn dễ như ăn bánh, căn bản không có coi trọng.

- Ca! Ca!

Phong Lạc giãy dụa kêu to, khóc đến đầy mặt đều là nước mắt nước mũi.

Phong Viêm thay đổi sắc mặt, nói:

- Nếu như ngươi dám xuống tay, ngày hôm nay ta sẽ giết ngươi!

Hai bên đều ác độc, một cái muốn chặt hai tay người, một cái khác thì muốn giết người, tựa hồ không để quy củ, luật pháp của học viện, Vũ Quốc ở trong lòng.

- Ngớ ngẩn!

Lăng Hàn lạnh lùng nói, vung xuống một kiếm.

- Muốn chết!

Thân hình của Phong Viêm lao ra, lấy thực lực của hắn, có ít nhất bảy phần mười nắm chắc có thể ngăn cản trước khi Lăng Hàn xuống kiếm.

Vèo! Tốc độ của hắn cực nhanh, như một mũi tên. Khi trường kiếm của Lăng Hàn sắp chém đến bả vai của Phong Lạc, tay của Phong Viêm cũng vồ tới, nguyên lực bao vây ở trên bàn tay, để cả cánh tay biến thành màu bạc, tỏa ra ánh sáng lung linh.

Lăng Hàn hừ một tiếng, tay trái rung lên, Dị Hỏa bao vây ở trên nắm tay, đánh tới Phong Viêm.

Phong Viêm biến sắc, hắn cảm ứng được hỏa diễm bao vây ở trên nắm tay Lăng Hàn, có năng lực uy hiếp đến tính mạng của hắn. Tuy cái này chỉ là một loại cảm giác, nhưng hắn cực kỳ tin tưởng cảm giác của mình, vì nó đã trợ giúp hắn vượt qua rất nhiều nguy cơ.

Lúc này, hắn liền thể hiện ra thực lực mạnh mẽ, một quyền đánh xuống mặt đất, thân hình dựa vào phản lực lui về phía sau.

Nhất thời Lăng Hàn đánh hụt.

Có điều, Phong Viêm có thể trốn, có thể lùi, nhưng Phong Lạc không được.

Phốc, kiếm xuống, huyết quang bắn lên, Phong Lạc phát ra tiếng kêu thảm thiết, cánh tay phải đã bị chém đi.

Thật chém! Thật chém rồi!

Tất cả mọi người ngơ ngác. Anh em nhà họ Phong xác thực đã coi trời bằng vung, nhưng Lăng Hàn cũng không thua kém, lại thật chém xuống cánh tay của Phong Lạc.

- A! A!

Toàn trường tĩnh lặng, chỉ còn dư lại tiếng kêu thảm thiết của Phong Lạc.

Sắc mặt của Phong Viêm tái xanh, điềm nhiên nói:

- Ngươi thành công làm ta tức giận, ngày hôm nay, ngươi không thể không chết!

- Ồ, vậy thì nổi nóng đi?

Lăng Hàn từ tốn nói.

- Ta vẫn còn chưa chém đủ a!

Tê, tên này thật muốn phế bỏ hai tay của Phong Lạc?

Trong mắt của Phong Viêm đột nhiên bắn ra hai đạo sát khí như thực chất. Hắn nhìn Lăng Hàn, như muốn nhìn thấu đối phương, nói:

- Ngươi còn dám tổn thương đệ đệ của ta một sợi lông, ta tru ngươi cửu tộc!

Xoạt, Lăng Hàn chém xuống một kiếm, cho hắn một câu trả lời trực tiếp nhất, cũng cường ngạnh nhất.

- Đệt!

Phong Viêm không nhịn được văng tục, thân hình lao ra, nhưng lần này hắn không dám cận thân, mà đấm ra một quyền, nguyên lực ngưng tụ thành mấy chục nắm đấm màu bạc, đánh về phía Lăng Hàn.

Võ kỹ Huyền Cấp hạ phẩm, Bạo Vũ Loạn Quyền!

Sức mạnh của Dũng Tuyền tầng bảy, võ kỹ Huyền Cấp hạ phẩm, hai cái cộng lại, tuyệt đối không phải một võ giả Tụ Nguyên Cảnh có khả năng chống đỡ, lại yêu nghiệt cũng không được.

Loạn quyền kích đánh, phảng phất như hạt mưa.

Này làm sao chặn?

Kiếm trong tay Lăng Hàn liên tục vung động, tay trái xòe ra, một đồ vật màu đen xuất hiện, phảng phất như cây dù, hình thành một vòng tròn, bảo hộ ở trước người hắn.

Hấp Huyết Nguyên Kim, biến hóa tùy ý!

---------------


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT