Báo lỗi

Thần Đạo Đan Tôn

Chương 186: Tật Vân Phù

Đấu giá tiếp tục, kế tiếp là một ít tranh chữ, trân châu, đối với võ giả mà nói không có tác dụng, nhưng có thể cất chứa, coi như là một loại tiêu khiển. Ngoài ra còn có một ít võ kỹ, công pháp, chỉ là cấp độ quá thấp, bán không ra giá cao gì.

Sau nửa giờ, bắt đầu đấu giá viên Trúc Cơ Đan thứ hai.

Bầu không khí lập tức nóng nảy lên, không chỉ nhanh phá ngàn vạn, giá sau cùng còn tới 15 triệu, so với viên thứ nhất vượt qua hai phần mười!

Sắc mặt của Đại hoàng tử có chút khó coi. Hắn bắt đầu hoài nghi, còn tiếp tục như vậy, hắn thật có thể không vớt được một viên Trúc Cơ Đan. Hắn âm thầm quyết định, nhất định phải toàn lực mua viên Trúc Cơ Đan thứ ba.

Lăng Hàn nhìn ở trong mắt, không khỏi lắc đầu. Hắn tin tưởng trải qua hai vòng trước súc tích, viên Trúc Cơ Đan thứ ba sẽ bán ra giá trên trời, hình thành một cao trào nhỏ.

- Các vị, lúc này đấu giá, chính là ba tờ linh phù.

Người chủ trì uống một hớp trà nhuận cổ họng, lại bắt đầu lớn tiếng nói.

- Đây là ba tấm Tật Vân Phù, mang ở trên người, có thể để cho tốc độ tăng lên cao nhất gấp mười lần, kéo dài đại khái khoảng mười phút.

Hắn nhìn lướt qua bốn phía:

- Dựa theo chuyên gia giám định của bản các suy đoán, cảnh giới càng cao, tốc độ bổ trợ càng thấp, Thần Thai Cảnh phỏng chừng chỉ gấp hai, Tụ Nguyên Cảnh lại có thể đạt đến gấp mười, Sinh Hoa Cảnh vô hiệu.

Sinh Hoa Cảnh có thể phi hành, vô hiệu là bình thường. Mà cảnh giới càng cao, tốc độ vốn càng nhanh, tất nhiên bổ trợ sẽ nhỏ, điều này cũng có thể lý giải.

Lăng Hàn không khỏi hứng thú, ngồi thẳng thân thể lên, làm cho Hổ Nữu rất bất mãn, bởi vì nàng phải thay đổi vị trí để thích ứng.

Có thể coi Linh phù như Linh khí khác loại, được võ giả lạc ấn ý chí võ đạo vào. Chỉ là vật dẫn đã biến thành hàng dùng một lần, một khi mang linh phù lên người, thì không thể đảo ngược, không thể đình chỉ, dù chỉ dùng một lát, cũng phải hỏng mới tự động dừng lại.

Có điều, độ khó chế tác linh phù vượt xa Linh khí bình thường, bởi vì không giống Linh khí, cần nguyên lực bản thân đi kích phát, thực lực không đủ còn kích phát không được, linh phù không có vấn đề này, chỉ cần dán lên, vậy thì nhất định có thể phát huy tác dụng.

Đương nhiên, có chút linh phù bá đạo, dưới sức mạnh kinh khủng quán thông, chấn người thành cặn bã cũng không tính sự tình ngạc nhiên gì.

Ba tờ linh phù này, hắn muốn.

Thứ nhất, hắn có thể phỏng đoán ý chí võ đạo trên linh phù. Thứ hai, tốc độ bạo phát gấp mười lần, rất có ý nghĩa với hắn bây giờ, thậm chí có thể bảo mệnh.

Với Lăng Hàn mà nói, chỉ cần hắn sống sót liền có thể sáng tạo kỳ tích, có thể gỡ vốn.

- Ba tấm Tật Vân Phù đồng thời đấu giá, giá quy định 500 vạn.

Người chủ trì nói.

Giá quy định bằng Trúc Cơ Đan, có thể thấy được ở trong mắt Linh Bảo Các, nó cũng là một item cực kỳ quý giá, lại không đặt ở cuối cùng, đại khái là sợ mọi người tiêu hết tiền vào Trúc Cơ Đan.

- 510 vạn.

Có người tăng giá, nhưng phạm vi không cao.

Trong Hoàng Đô, ai dám ra tay giết người? Bởi vậy, giá trị của Tật Vân Phù còn lâu mới cao như trong tưởng tượng. Dù sao con em của đại gia tộc, căn bản không cần ra ngoài mạo hiểm cũng có đủ tài nguyên tu luyện, mà xuất thân hàn môn... Căn bản không bỏ ra nổi 500 vạn.

- 520 vạn.

- 530 vạn.

Tăng giá rất chậm, hoàn toàn không thể so với Trúc Cơ Đan.

- Ngàn vạn!

Đúng lúc này, một thanh âm lười biếng vang lên, nhưng lại kinh thiên hạ, chấn động đến mức trong lòng tất cả mọi người tê rần.

Đây là phá gia chi tử nào a, có ai dùng tiền như thế sao? Vua hố a.

Tất cả mọi người nhìn về phòng khách lầu ba, rất nhiều người đều lộ ra vẻ kinh ngạc, bởi vì trước đó nghe được âm thanh của Đại hoàng tử. Cái này còn có thể lý giải, nói không chắc Linh Bảo Các cho rằng Đại hoàng tử có khả năng kế thừa ngôi vị hoàng đế, bởi vậy mới cho hắn một gian phòng lầu ba.

Nhưng bây giờ, thanh âm này không quen thuộc chút nào a, là ai đây? Không chỉ có thể ngồi ở trong phòng khách lầu ba, hơn nữa vừa ra tay liền hù chết người.

Ánh mắt của Tôn Tử Diễm căng thẳng, hắn tự nhiên nhận ra được, đây là âm thanh của Lăng Hàn.

Tiểu tử này có nhiều tiền như vậy sao?

Cũng đúng, không nhiều tiền, sao mở nổi nhiều cửa hàng như vậy, không tiếc lỗ vốn đánh với Trần gia.

- Hiện tại có một cơ hội, có thể cứu vớt sản nghiệp của nhà ngươi.

Hắn nói với Trần Vận Tường.

Ông lão hơi suy nghĩ liền hiểu được, nói:

- Tử Diễm, ý của ngươi là muốn lão phu tăng giá, để hắn ra chút huyết?

- Không sai, các ngươi lấy miệng cạnh tranh, tiểu tử kia dùng nhiều một triệu, tương đương với ngươi kiếm lời một triệu.

Tôn Tử Diễm lạnh lùng nói.

- Được!

Trần Vận Tường khẽ cắn răng.

- Ngày hôm nay lão phu liền không thèm đếm xỉa, liều mạng với thằng con hoang này!

- 11 triệu!

Hắn lớn tiếng kêu lên.

Tê, toàn trường náo động, 11 triệu không tính giá cao nhất của ngày hôm nay, nhưng vì ba tấm linh phù "không có tác dụng", lại phí nhiều tiền như vậy, có phải là ngốc hay không?

- Là lão chó già kia sao?

Lăng Hàn lẩm bẩm nói, hắn tự nhiên nhận ra âm thanh của Trần Vận Tường.

- Vậy thì hù chết ngươi!

Hắn cất cao giọng nói:

- 20 triệu!

Phốc!

Tất cả mọi người đều phun ra ngoài. Cái này đã không phải phá gia chi tử, quả thực là tổ tông phá sản a, coi như là Bát Đại Hào Môn, chỉ sợ cũng không nuôi nổi tổ tông như vậy?

- Hàn thiếu, ngươi có nhiều tiền như vậy sao?

Đại hoàng tử hiếu kỳ nói, mặc dù hắn biết bối cảnh của Lăng Hàn rất lớn, nhưng không cho là hắn có thể tùy ý lấy ra 20 triệu.

- Không có chuyện gì, không phải Đại hoàng tử có 20 triệu sao?

Lăng Hàn nói đùa.

Đại hoàng tử suýt chút nữa nhảy lên, tiểu tử này lại đánh chủ ý tới trên đầu mình? Tuy hắn muốn lung lạc Lăng Hàn, nhưng nói muốn không công đưa đối phương 20 triệu lượng, ngay cả hắn cũng chảy mồ hôi lạnh a.

Hơn nữa, tiêu 20 triệu vào ba tờ giấy rách kia, hắn làm sao tranh Trúc Cơ Đan?

- Hàn thiếu, không nên đùa giỡn.

Hắn lau mồ hôi nói.

Lăng Hàn cười khà khà, cũng không giải thích, để Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền che miệng cười khẽ. Tên này chỉ ở Thiên Dược Các luyện đan, liền thu 18 triệu phí quan sát, mà Trúc Cơ Đan là hắn luyện chế, tổng giá trị tuyệt đối hơn trăm triệu.

20 triệu thực sự là chút lòng thành.

Trong bao sương lầu hai, Tôn Tử Diễm lộ ra nụ cười gằn, nói:

- Ngươi xem, chỉ một lát, ngươi liền lời 20 triệu. Thêm, tiếp tục thêm!

Nhưng Trần Vận Tường lại chảy mồ hôi lạnh. Nghe ngữ khí không để ý của Lăng Hàn, tựa hồ 20 triệu chỉ là chút lòng thành, nhưng đối với Trần gia mà nói, tuy 20 triệu không tính quá nhiều, nhưng thật không bỏ ra nổi nhiều tiền mặt như vậy, nhất định phải bán gia sản mới được.

Lại thêm, hắn sợ trái tim của mình chịu không nổi.

Nhưng tưởng tượng đến Lăng Hàn hùng hổ doạ người, Trần Vận Tường khẽ cắn răng nói:

- 21 triệu!

Lần này, tất cả mọi người đều rõ ràng, đây là đang cố ý tăng giá.

---------------


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT