Báo lỗi

Thần Đạo Đan Tôn

Chương 258: Pháp chỉ của Linh Anh Cảnh

- Phong Minh đã chết, chuyện hôn sự này chấm dứt!

Có một vị đại nhân vật của Lưu gia nói. Hắn là người chống lại Phong Viêm, trước ẩn nhẫn hồi lâu, lúc này cuối cùng mở miệng.

Nếu như Lưu gia thật gả Lưu Vũ Đồng cho một kẻ đã chết, vậy sau này còn làm sao trộn lẫn ở Hoàng Đô?

Phong Viêm cười nhạt nói:

- Chết thì có quan hệ gì? Trở về ta lại từ Phong gia tìm một nam nhân không phải là được sao? Nếu Lưu tiểu thư chê một cái không đủ, ta cũng không ngại tìm nhiều mấy cái.

Lời này vừa nói ra, người nhà họ Lưu đều trợn mắt.

Ngươi xem nữ nhân của Lưu gia là cái gì? Gái lầu xanh sao? Còn tùy tiện tìm một, một không đủ tìm mấy cái!

Phong Viêm không để ý chút nào.

Làm bọn chúng phẫn nộ thì đã làm sao? Một đám cừu dù đoàn kết lại có thể đấu thắng một hùng sư sao? Hắn nắm giữ sức mạnh tuyệt đối, dù đối đầu với Vũ Hoàng hiện nay cũng không cần cúi đầu, huống chi chỉ là Lưu gia.

- Hừ, việc kết hôn kết thúc, cút cho lão phu!

Lưu gia gia chủ mở miệng. Khí tức của Thần Thai Cảnh lan tràn, như sóng to gió lớn, làm cho sắc mặt của tất cả mọi người trắng bệch.

Cường giả giận dữ, trời đất xoay vần!

Nhưng Phong Viêm không để ý chút nào. Tay hắn khẽ vung, trong tay đã có thêm một cuốn giấy trắng, không ai nhìn thấy hắn là từ nơi nào lấy ra, nói:

- Đây là pháp chỉ ân sư ban cho ta, ai dám không tuân?

Mọi người biến sắc. Sau khi Phong Viêm cố ý thả ra tin tức, người thượng tầng đã biết Phong Viêm bái làm môn hạ của một vị Thái Thượng Trưởng lão Đông Nguyệt Tông. Vị kia chính là cường giả Linh Anh Cảnh.

Ở Vũ Quốc, Sinh Hoa Cảnh vô địch, huống chi là Linh Anh Cảnh, quả thực chính là Thần sống!

Phong Viêm cầm sắc lệnh của cường giả Linh Anh Cảnh, hoàn toàn có thể lấy lông gà làm lệnh tiễn. Ngay cả Vũ Hoàng hiện nay cũng không thể không cho mặt mũi.

Lưu gia gia chủ cứng lại.

Từ trước đến giờ hắn hung hăng, nhưng ở trước mặt sắc lệnh của Linh Anh Cảnh, hắn hung hăng nổi sao?

Ánh mắt của Phong Viêm đảo qua. Tất cả mọi người đều không dám nhìn hắn, không ai không cúi đầu. Hắn không khỏi lộ ra vẻ ngạo nghễ. Hắn hung hăng thì thế nào? Hắn có năng lực như vậy!

Ngày hôm nay, hắn sẽ nhục nhã Lăng Hàn đến thương tích đầy mình, sau đó chính tay giết chết.

- Ngươi nói đây là pháp chỉ của Linh Anh Cảnh thì nó là đồ thật sao?

Lăng Hàn lắc đầu nói.

- Ta chỗ này còn có một tín vật của Phá Hư Cảnh. Nếu không ngươi xem để mở mang kiến thức một chút?

- Ha ha, con vịt chết mạnh miệng!

Phong Viêm cười to, nhưng nhìn thấy có một ít người cũng lộ ra vẻ hoài nghi, liền nói.

- Được, liền để cho các ngươi mở mang kiến thức pháp chỉ của Linh Anh Cảnh một chút!

Hắn chậm rãi mở giấy trắng ra. Cái này không biết làm bằng chất liệu gì, nhu mềm như lụa, nhưng lại như được dệt từ kim ti, bản thân là một vật cực kỳ quý giá.

Vù, một luồng khí thế đáng sợ từ trên pháp chỉ lưu chuyển ra. Thật giống như có một vị cường giả muốn từ bên trong đi ra, làm cho tất cả mọi người đều run rẩy. Chỉ cảm thấy tay chân lạnh lẽo, trái tim muốn nhảy ra lồng ngực.

Tuyệt đối là pháp chỉ của cường giả Linh Anh Cảnh! Chỉ một tia ý chí võ đạo lưu chuyển liền đủ để trấn áp một vùng thế giới, khiến người ta căn bản sinh không nổi tâm ý chống cự.

Đùng đùng đùng, một người tiếp theo một người quỳ xuống…

Đầu tiên là Luyện Thể Cảnh, sau đó là Tụ Nguyên Cảnh, tiếp theo Dũng Tuyền Cảnh… Theo pháp chỉ mở ra càng ngày càng nhiều, ngay cả Linh Hải Cảnh cũng không thể chống đỡ. Nhưng Linh Hải Cảnh dù sao cũng là Linh Hải Cảnh, bọn họ đặt mông ngồi xuống, cuối cùng cũng coi như không có quá mức mất mặt.

Hiện tại, giữa trường chỉ vẻn vẹn có mấy cường giả Thần Thai Cảnh mới có thể miễn cưỡng chống đỡ. Mặt khác Lăng Hàn, Phong Viêm còn đứng, Hổ Nữu thì ngồi ăn như cũ. Nàng rất nghe lời Lăng Hàn, ngoan ngoãn không có chạy loạn.

Ngoài ra, còn có một người đang ngồi.

Nghiêm Thiên Chiếu!

Phong Viêm có thể đứng, là bởi vì hắn tay cầm pháp chỉ, bị pháp chỉ bảo vệ. Mà Lăng Hàn đã từng là cường giả Thiên Nhân Cảnh, đương nhiên sẽ không e ngại uy thế như vậy. Mà Hổ Nữu thì không đơn giản.

Nghĩ tới linh căn kinh người trong đan điền của nàng, ngay cả thần hồn của Lăng Hàn cũng suýt chút nữa chết, có thể đối kháng uy thế của Linh Anh Cảnh là quá bình thường.

Nhưng Nghiêm Thiên Chiếu, hắn dựa vào cái gì chống đỡ ý chí võ đạo của cường giả Linh Anh Cảnh?

Tên này liếc nhìn Lăng Hàn, khóe miệng lộ ra một nụ cười gằn. Hắn lại liếc nhìn Hổ Nữu, lông mày không khỏi hơi nhíu, lộ ra vẻ không hiểu. Hiển nhiên Hổ Nữu biểu hiện để hắn không thể nào hiểu được.

Pháp chỉ trong tay Phong Viêm mở ra hết. Tuy Thần Thai Cảnh còn có thể chống đỡ, nhưng đã không còn năng lực động thủ, chỉ có thể cắn răng cường chống. Phóng tầm mắt nhìn, thật giống như tất cả mọi người đều cúi chào Phong Viêm, để hắn như hạc đứng trong bầy gà, vương giả vô địch.

Pháp chỉ như vậy bảo tồn không được bao lâu, ý chí võ đạo trong đó sẽ trôi qua rất nhanh. Mà muốn gánh chịu ý chí võ đạo mạnh mẽ như vậy, bản thân vật liệu của pháp chỉ cũng cực kỳ quý giá. Dùng một lần liền báo hỏng, có thể nói cực kỳ lãng phí.

Phong Viêm có thể có được một bản pháp chỉ như vậy, có thể thấy hắn được vị Thái Thượng Trưởng lão kia sủng ái cỡ nào.

Đây là trước đó Phong Viêm về Đông Nguyệt Tông xin linh đan trị liệu cho Phong Lạc thì được. Bằng không trước đó hắn liền có niềm tin đánh giết Lăng Hàn, mà không cần kéo dài tới hiện tại.

Phong Viêm cười ha ha, rất cuồng.

Thần Thai Cảnh thì đã làm sao, chỉ có thể run rẩy ở trước mặt hắn! Hoàng tử thì thế nào, chỉ có thể quỳ ở trước mặt của hắn!

- Làm sao có khả năng!

Chỉ là khi ánh mắt của Phong Viêm đảo qua Lăng Hàn, trên mặt lại lộ ra vẻ khiếp sợ…

Tên này dựa vào cái gì còn đứng? Hơn nữa dáng dấp cực kỳ nhàn nhã!

Hoàn toàn không có đạo lý!

- Sao ngươi còn có thể đứng?

Phong Viêm không nhịn được hỏi. Đây chính là pháp chỉ của cường giả Linh Anh Cảnh a!

- Mắc mớ gì tới ngươi!

Lăng Hàn cho hắn một cái ngón giữa.

Phong Viêm hừ một tiếng nói:

- Ta có chút coi thường ngươi. Ai ngờ ngươi lại ẩn giấu sâu như thế! Có điều, ngày hôm nay ngươi không thể không chết, ai cũng cứu không được ngươi!

Lăng Hàn cười ha ha nói:

- Da trâu thổi tung trời! Cứ phóng ngựa lại đây, nhìn cổ của ngươi có cứng như vậy không.

- Làm càn!

Phong Viêm giận dữ.

Mục đích hắn lấy pháp chỉ ra chính là muốn cho Lăng Hàn quỳ xuống. Mà hắn sẽ giẫm đầu của đối phương, để đối phương nhìn hôn lễ tiến hành, lại một cước giẫm nát.

Nhưng hiện tại... Lăng Hàn lại có thể đối kháng uy thế của pháp chỉ.

- Chết đi!

Hắn mất kiên trì. Lăng Hàn biểu hiện yêu nghiệt để hắn sinh lòng kiêng kỵ. Đối phương đã ngang hàng hắn về mặt đại cảnh giới, còn có hậu trường rất mạnh. Hiện tại ngay cả pháp chỉ của Linh Anh Cảnh cũng có thể chống đỡ!

Đối thủ như vậy vẫn là sớm diệt trừ mới tốt.

Phong Viêm nhảy tới, tay phải mở ra, bóp về phía Lăng Hàn, trầm trọng như một ngọn núi.

Lăng Hàn ra quyền đón nhận.

Oanh, hai người đấu một chiêu. Bằng mắt thường có thể thấy, nguyên lực của hai người đánh ra như pha lê phá nát, xèo xèo xèo, bắn về bốn phương tám hướng. Hiện tại tất cả mọi người bị pháp chỉ của Linh Anh Cảnh áp chế, căn bản vô lực phòng ngự, bị mảnh vỡ nguyên lực kích đến da tróc thịt bong.

Hai người trao đổi một chiêu, đều lộ ra vẻ thận trọng… Đối thủ có chút mạnh mẽ!

Phong Viêm thu hồi pháp chỉ, tay phải rung lên, trong tay đã có thêm một thanh trường đao.

Không gian giới chỉ.

Tên này thật hung hăng, đạt được bảo vật như vậy cũng dám dùng ở trước mặt mọi người, không sợ làm người ta đỏ mắt sao?

Lăng Hàn rút kiếm, nhưng không phải Ma Sinh Kiếm. Linh khí cấp mười há có thể dễ dàng lộ diện?

---------------


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT