Báo lỗi

Thần Đạo Đan Tôn

Chương 259: Kiếm ý liên miên

Cũng còn may, đao của Phong Viêm cũng là phàm vật. Bằng không chỉ cần đạt đến Linh khí cấp một, không cần ý chí võ đạo gì, chỉ là trình độ sắc bén liền đủ để chặt đứt kiếm của Lăng Hàn.

- Đại Nhật Cuồng Đao, nát!

Phong Viêm hét lớn một tiếng, tung đao mà đến. Ánh đao liên miên, xoay chuyển ra từng mảng bọt nước, uy thế cực kỳ đáng sợ.

- Đao ý thật mạnh!

Tạ Sướng kinh ngạc thốt lên. Lúc này pháp chỉ của Linh Anh Cảnh đã thu hồi, mọi người đều bò dậy, dồn dập quan sát hai người trẻ tuổi quyết đấu.

Nhưng cũng có vài người đưa mắt đảo qua Hổ Nữu và Nghiêm Thiên Chiếu. Bởi vì hai người này lại có thể đối kháng pháp chỉ, thực khiến người ta vừa giật mình vừa bất ngờ.

Tạ Sướng được xưng Bá Vương đao, chỉ nói trình độ đao pháp, ở Vũ Quốc có thể vào top 3. Ngay cả hắn cũng kinh ngạc thốt lên, có thể thấy đao pháp của Phong Viêm xác thực không bình thường.

- Ừm!

Rất nhiều người dồn dập gật đầu. Có thích Phong Viêm hay không là một chuyện, nhưng tuỳ việc mà xét, trình độ đao pháp của Phong Viêm xác thực phi phàm. Bằng không Tam hoàng tử, Triệu Hoan, Tàn Dạ há có thể bị hắn oanh bại dễ dàng?

Lăng Hàn cũng hơi kinh ngạc. Uy lực của một đao này... đạt đến cấp độ của võ kỹ Huyền Cấp thượng phẩm.

Phong gia căn bản không có võ kỹ Huyền Cấp. Toàn bộ Vũ Quốc đại khái cũng chỉ có Hoàng thất mới nắm giữ võ kỹ Huyền Cấp thượng phẩm. Phong Viêm đương nhiên không thể từ trong hoàng thất được bí kỹ như vậy, bởi thế, khẳng định là thời điểm hắn đi Đông Nguyệt Tông được truyền thụ.

Không tồi không tồi, chẳng trách có thể được một vị cường giả Linh Anh Cảnh ưu ái. Phong Viêm tu luyện môn đao pháp này chỉ hơn một tháng, cũng đã luyện nó đến mức độ thuần thục, chí ít nắm giữ hai, ba phần mười tinh túy, có thể thấy được thiên phú võ đạo bất phàm.

Nhưng cũng chỉ là bất phàm mà thôi.

Lăng Hàn hét dài một tiếng. Trường kiếm tùy ý, vận chuyển Tứ Quý Kiếm Pháp, nghênh về phía Phong Viêm.

Bộ kiếm pháp kia là hắn truyền cho Lưu Vũ Đồng, cũng là võ kỹ kiếp trước hắn từng dùng qua. Căn bản không cần rèn luyện, ý niệm xoay chuyển liền tự nhiên trôi chảy, mưa phùn mông lung, phảng phất xuân vũ liên miên.

Những mưa phùn kia là nguyên lực của Lăng Hàn biến thành, chỉ cần bị dính lên người, nguyên lực nhập thể liền có thể tạo thành phá hoại đáng sợ.

- Hảo kiếm!

Nhìn thấy chiêu kiếm này của Lăng Hàn, cũng có rất nhiều người than thở.

Ở võ đạo giới, kiếm, đao chính là hai loại binh khí được dùng nhiều nhất. Đao pháp của Phong Viêm đưa tới đám đao khách thán phục. Mà kiếm pháp của Lăng Hàn thì được kiếm khách tán dương.

- Kiếm ý của người trẻ tuổi này mạnh không dưới Phong Viêm!

- Không sai! Bằng tâm mà nói, ép tu vi của ta đến Dũng Tuyền Cảnh, không hẳn có thể đánh ra kiếm pháp như thế.

- Kỳ quái, tại sao ta có loại cảm giác, chiêu kiếm này chưa hết thòm thèm, còn có bảo lưu nhỉ?

- Ồ, ngươi cũng cảm thấy như vậy sao?

Phong Viêm hét dài một tiếng, đã múa đao lao tới.

Keng!

Một tiếng vang giòn, tạo ra một đạo sóng âm, rung động về bốn phương tám hướng. Võ giả dưới Dũng Tuyền Cảnh không ai không chảy máu tai, mũi, mắt,… dáng dấp cực kỳ thê thảm. Mà cho dù là Dũng Tuyền Cảnh cũng có rất nhiều người không tự chủ được che lỗ tai lại.

Lăng Hàn và Phong Viêm dồn dập lui về sau. Ở đòn đánh này, bọn họ cân sức ngang tài, khó phân cao thấp.

- Hơi xem thường ngươi!

Phong Viêm lạnh rên một tiếng, trường đao múa một vòng, tạo nên ánh đao lạnh lẽo, như thác nước khuấy động.

- Đao quyển ba ngàn trượng, chém hết địch thiên hạ!

Tay của Tạ Sướng run run một cái, không kìm lòng được sờ lên chuôi đao, trong ánh mắt lóe lên chiến ý.

Đao ý như vậy để hắn ngứa nghề, không nhịn được muốn chiến một trận.

- Một đao vừa nãy lại không phải toàn bộ thực lực của hắn?

- Trời ạ, đã mạnh như vậy, lại còn có thể tăng lên, thật đáng sợ!

- Lần này, Lăng Hàn chỉ có thể nhượng bộ lui binh!

Ở trong tiếng kinh hô của mọi người, trường kiếm của Lăng Hàn cuốn một cái, xuân vũ tái sinh. Nhưng chỉ trong nháy mắt, ý cảnh của kiếm pháp đã biến đổi, từ xuân vũ biến thành ngày mùa hè, kinh lôi ầm ầm ầm, lôi minh không ngừng, đinh tai nhức óc!

- Cái gì!

Tất cả mọi người đều kinh ngạc đến ngây người.

- Liên hoàn kiếm?

- Làm sao có khả năng, một chiêu kiếm còn chưa tận, có thể đánh ra một chiêu kiếm mới?

- Hơn nữa kiếm ý này chuyển đổi tự nhiên như thế, phảng phất khiến người ta cảm thấy từ mùa xuân tới mùa hè, thuận theo thiên đạo.

- Chẳng trách vừa nãy chiêu kiếm đó cho ta cảm giác chưa hết thòm thèm. Hóa ra kiếm thế liên miên, căn bản là vô tận!

- Thật đáng sợ, tên này là làm sao tu luyện!

Nhưng vậy thì xong sao?

Kiếm ý của Lăng Hàn lại biến. Tạo nên thu phong, có chút hiu quạnh, tràn ngập sát khí. Về sau lại xoay một cái, đã biến thành đông chí, tuyết trắng tung bay, khiến người ta không nhịn được hai tay ôm ngực, phát lên hàn ý.

- Một chiêu bốn kiếm ý!

- Má ơi, biến thái! Quá biến thái! Sao có thể có chuyện đó!

Tất cả mọi người đều trố mắt ngoác mồm. Cái này hoàn toàn vượt qua phạm vi lý giải của bọn họ. Kiếm pháp này hoàn toàn không nên xuất hiện ở nhân gian.

Lăng Hàn lộ ra nụ cười nhàn nhạt. Tứ Quý Kiếm Pháp hợp nhất, uy lực đã tiếp cận võ kỹ Địa Cấp. Nếu không phải hắn có một tia thần thức của Thiên Nhân Cảnh, thì không cách nào chuyển đổi kiếm pháp trôi chảy như vậy. Mà một khi xuất hiện vướng víu, như vậy bốn mùa liền đứt, uy lực còn không bằng triển khai kiếm pháp một mùa.

Xuân Vũ, Hạ Lôi, Thu Phong, Đông Tuyết, Lăng Hàn điều khiển bốn kiếm ý, cuồn cuộn đánh tới Phong Viêm.

Sắc mặt của Phong Viêm không khỏi kịch biến. Lăng Hàn triển khai một mùa kiếm pháp, hắn hoàn toàn không sợ. Thậm chí còn có thể lấy đao pháp bá đạo áp chế. Nhưng Tứ Quý Kiếm Pháp liền thành một mạch, hình thành hiệu quả một thêm một thành hai.

Đây là một kiếm trận, tương đương với bốn người liên thủ. Hắn mạnh hơn nữa, còn có thể đồng thời đối kháng bốn Lăng Hàn sao?

Hắn nổi giận gầm lên một tiếng, trường đao trầm xuống, thế đi dừng lại, chân phải giẫm mạnh, mạnh mẽ rút lui thân hình.

Oanh, Kiếm Ảnh khuấy động, nhưng đánh hụt, chỉ gọt bàn ghế phụ cận thành mảnh vỡ, bay múa đầy trời.

Ào ào ào, Phong Viêm không ngừng thở hổn hển. Vừa nãy hắn mạnh mẽ dừng thế tiến công, tương đương với tự mình đánh mình một cái, cực kỳ khó chịu. Hắn vội nuốt một viên đan dược, con mắt nhìn chằm chằm Lăng Hàn, lộ ra vẻ kiêng dè mãnh liệt.

Hắn có thể thấy, trong một chiêu kiếm của Lăng Hàn bao hàm bốn bộ kiếm pháp, bốn kiếm ý. Nếu chỉ tùy ý một loại, hắn không sợ. Nhưng bốn mùa liên hợp uy lực quá lớn, ngay cả hắn cũng không dám cứng chọi cứng.

Đáng ghét! Đáng ghét!

Nguyên bản hắn nhấc tay liền có thể ép chết Lăng Hàn. Nhưng khi đó còn không được Đông Nguyệt Tông tán thành, hắn làm việc hơi kiêng kỵ, muốn lưu mạng Lăng Hàn đến sau ba tháng lại lấy.

Không nghĩ tới mình bỏ lỡ, lại để đệ đệ chết ở trong tay Lăng Hàn, hiện tại đối phương lại nắm giữ thực lực đối kháng hắn!

Tiểu tử này trưởng thành cũng quá nhanh đi?

Giết chết, nhất định phải giết chết!

Phong Viêm lấy ra pháp chỉ lần thứ hai, mở ra! Uy thế mạnh mẽ cuốn qua, đùng đùng đùng, tất cả mọi người quỳ xuống đất, không ai có thể nhúc nhích.

- Chết!

Phong Viêm coi pháp chỉ là roi, quất tới Lăng Hàn. Chính diện có từng ký tự lấp lóe, uy nghiêm đáng sợ.

---------------


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT