Báo lỗi

Thần Đạo Đan Tôn

Chương 279: Dự định của ngày sau

Lăng Hàn lập tức thu Dị Hỏa vào trong Hắc Tháp. Chỉ "thấy" Dị Hỏa nhảy nhót ở trong Hắc Tháp. Thế giới này so với bàn tay mà trước kia nó cư ngụ thì lớn hơn rất nhiều.

Tiểu Tháp xuất hiện, vù, thả ra một ánh hào quang, bao phủ ở trên người Dị Hỏa.

- Nha nha!

Dị Hỏa muốn chạy trốn, nhưng có thể chạy đi đâu được? Nó không ngừng lắc lư, thật giống như rất hoảng sợ.

Chỉ mong Tiểu Tháp sẽ không dằn vặt chết nó. Lăng Hàn thầm nói, không còn quan tâm Dị Hỏa nữa, vì hoàng cung đã ở trước mắt.

Tể Hạng đã chờ ở cửa lớn. Nhìn thấy Lăng Hàn khoan thai đến muộn, không khỏi lộ ra một tia bất mãn nói:

- Dĩ nhiên để bệ hạ đợi lâu như vậy, ngươi thật to gan!

Lăng Hàn lườm hắn một cái nói:

- Muốn trách tội cũng là sự tình của bệ hạ, ngươi hô to gọi nhỏ làm gì?

- Ngươi…

Tể Hạng trừng mắt.

- Đừng ngươi ngươi, ta là Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, dù là bệ hạ cũng phải khách khí kêu một tiếng Lăng đại sư. Ngươi ngạo mạn như thế, có phải cho rằng mình trâu bò hơn bệ hạ không? Khà khà, ngươi mới to gan, Tể đội trường!

Lăng Hàn cười nói.

Tể Hạng sững sờ. Lăng Hàn nói xác thực không sai! Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm ở Vũ Quốc là đan đạo bá chủ, ngay cả Vũ Hoàng cũng kính như thượng tân. Nhưng hắn rõ ràng là vì Vũ Hoàng mới mở miệng quát mắng, làm sao lại biến thành hắn miệt thị Vũ Hoàng? Khẳng định không đúng ở chỗ nào a.

Hắn rất có thiên phú ở võ đạo, nhưng ở đạo lí đối nhân xử thế lại cực kỳ khiếm khuyết, bị Lăng Hàn hỏi như thế, liền mơ mơ hồ hồ.

- Nếu ngươi không khách khí với ta, vậy ta cũng không cần nể mặt ngươi, ta đi nha!

Lăng Hàn quay người lại, muốn rời đi.

- Chờ đã!

Tể Hạng vội đuổi theo nói.

- Bệ hạ muốn gặp ngươi, ngươi không thể đi!

Lăng Hàn lườm hắn một cái, chỉ làm như không nghe thấy.

Tể Hạng cuối cùng mới phản ứng lại:

- Lăng đại sư, bệ hạ triệu kiến, xin mời đi theo ta.

- Sau này cơ linh một chút. Đặt trọng tâm ở võ đạo là không sai, tuy nhiên không thể cả ngày luyện võ, luyện mình thành tên thô lỗ.

Lăng Hàn từ tốn nói.

Tể Hạng tức giận đến khóe miệng co giật, nhưng chỉ có thể ngoan ngoãn gật đầu. Hắn sợ Lăng Hàn lại quay đầu rời đi.

Lăng Hàn không khỏi nở nụ cười. Làm người hai đời, chẳng lẽ còn trị không được một tên võ si?

Hai người đi tới Thiên điện, Tể Hạng canh gác ở cửa điện, Lăng Hàn đi vào.

Vũ Hoàng ngồi ở trên vương tọa, nhưng lần này không có Hứa Khả Hân. Có lẽ giao dịch với Vũ Hoàng đã kết thúc, lại đạt được mười viên Trúc Cơ Đan, nên nàng đã rời hoàng cung, chạy đến góc nào đó tu luyện, chờ đột phá Thần Thai Cảnh lại chạy về.

- Tiếp đó, ngươi có tính toán gì không?

Vũ Hoàng trực tiếp hỏi.

Lăng Hàn suy nghĩ một chút mới nói:

- Ta nên rời Vũ Quốc.

- Không sai! Dù sao Đông Nguyệt Tông cũng là đại tông môn. Lần này trẫm có thể ép Sinh Hoa Cảnh chạy trở về, nhưng lần sau nếu có Linh Anh Cảnh tới, trẫm cũng không cách nào ngang hàng.

Vũ Hoàng nói. Hắn không nói khoác chút nào. Nhưng điều này cũng không có suy yếu khí phách của hắn.

Vũ Hoàng dừng một chút, lại nói:

- Trẫm chẳng mấy chốc sẽ thoái vị. Tuy Lão Thất cũng rất có cốt khí, nhưng thực lực quá yếu.

Lăng Hàn gật đầu. Dù Thất hoàng tử cứng rắn hơn nữa, nhưng tu vi Tụ Nguyên Cảnh còn ở đó. Mặc dù nắm giữ quốc thế, gặp phải Linh Hải Cảnh cũng phải quỳ. Tuy Vũ Quốc còn có một vị Sinh Hoa Cảnh tọa trấn, nhưng từ chuyện này liền có thể nhìn ra, không tới lúc quốc gia nguy vong là tuyệt sẽ không xuất thủ.

Nếu Vũ Hoàng thoái vị, mà Đông Nguyệt Tông lại chạy tới muốn đòi người, Thất hoàng tử khẳng định không chịu nổi áp lực như vậy. Cái này không phải vấn đề hắn lùi hay không lùi, mà võ đạo nhìn chính là nắm đấm của ai lớn. Vũ Hoàng cũng là dùng thực lực đánh Hà Chính Sơ đi.

- Ta dự định trước đi Tinh Diệu Điện, chứng thực Đan sư Địa Cấp vui đùa một chút.

Hắn nói.

Toàn bộ Hằng Thiên Đại Lục, đại khái cũng chỉ có Lăng Hàn mới có tư cách nói làm Đan sư Địa Cấp vui đùa một chút. Dù cho ở nơi như Bắc Vực, Đan sư Địa Cấp cũng là tồn tại cực kỳ cao thượng, bất luận người nào cũng phải xưng một tiếng đại sư.

Nhưng đối với đan đạo đế vương mà nói, Đan sư Địa Cấp thực chỉ là vui đùa một chút mà thôi. Quá đơn giản!

Hiện tại hắn bước vào Dũng Tuyền Cảnh, hơn nữa cách Linh Hải Cảnh cũng không xa, uy năng của Dị Hỏa lại tăng lên rất nhiều, hoàn toàn có thể luyện chế đan dược Địa Cấp. Mà có danh hiệu Đan sư Địa Cấp làm bùa hộ mệnh, chí ít ở bề ngoài là rất ít người dám ra tay với hắn.

Ngầm thì không nói trước được. Lặng lẽ giết chết, quản ngươi có bối cảnh gì, coi như là con ruột của Phá Hư Cảnh thì đã làm sao?

Vũ Hoàng cười nói:

- Ngươi cứ yên tâm rời đi, trẫm sẽ nói Đại Nguyên Vương thay ngươi bảo vệ Lăng gia. Ngươi vĩnh viễn là người của Vũ Quốc, trẫm sẽ để ngươi cẩn tắc vô ưu.

- Tạ ơn bệ hạ!

Lăng Hàn ôm quyền hành lễ. Phần ân tình này hắn rất cần, bằng không chỉ có thể thu bọn người Lăng Đông Hành vào trong Hắc Tháp.

Vũ Hoàng bán hắn một bộ mặt. Không phải Vũ Hoàng cần, mà vì hắn là Nhân Hoàng, cần cân nhắc cho Vũ Quốc. Một vị Đan sư Địa Cấp, không nói sau này Lăng Hàn có thể vì Vũ Quốc luyện chế một viên đan dược hay không, chỉ là danh hào liền có thể hấp dẫn vô số Đan sư đến triều thánh.

Có thể suy ra, sau này Vũ Quốc nhất định có thể quốc thế hưng thịnh, đứng đầu ở trong Bắc Hoang Cửu Quốc.

- Nếu Đông Nguyệt Tông muốn phái người tới, nhanh thì trong vòng mười ngày sẽ đến.

Vũ Hoàng nhắc nhở.

Lăng Hàn gật đầu:

- Trong vòng năm ngày, ta sẽ khởi hành.

- Như vậy rất tốt!

Vũ Hoàng lộ ra nụ cười.

- Thành tựu ở trên đan đạo của ngươi để trẫm giật mình. Thiên phú ở võ đạo cũng làm cho trẫm kinh diễm. Hảo hảo sống sót, có thể mấy chục năm sau, trẫm sẽ thấy một viên tân tinh từ từ đi lên vũ đài của Hằng Thiên Đại Lục, lóng lánh kinh thế.

Lăng Hàn cười hì hì. Đây là tất nhiên!

Coi như thiên phú võ đạo của hắn không ra sao, chỉ bằng vào thân phận đan đạo đế vương kiếp trước cũng có thể làm hắn trở thành ngôi sao chói mắt. Mà hắn cũng hết sức coi trọng Vũ Hoàng. Thả xuống ngôi vị hoàng đế, rời đi Vũ Quốc, tuy mất đi quốc thế gia trì, nhưng lại làm hắn có thể toàn tâm toàn ý tu luyện võ đạo.

Đây là một kỳ tài võ đạo, thành tựu tương lai có thể sẽ hết sức kinh người.

Nói thật, hắn cũng có ý nghĩ thu đồ đệ. Chỉ là nếu nói ra lời này, hắn nhất định sẽ bị người ta đập chết.

- Đi thôi!

Vũ Hoàng triệu kiến hắn, chính là muốn hắn rời Vũ Quốc. Nếu Lăng Hàn vốn có dự tính như vậy, tự nhiên không cần nói thêm gì nữa.

Lăng Hàn rời hoàng cung, quay lại Hổ Dương Học Viện. Còn có năm ngày, hắn phải hoàn tất chuẩn bị. Như đám người Quảng Nguyên, Chu Vô Cửu đương nhiên phải mang đi, nhưng còn phải hỏi ý kiến của bọn họ trước đã.

Chu Vô Cửu, Quảng Nguyên đều không có ý kiến, đồng ý cùng Lăng Hàn rời Vũ Quốc. Ngược lại bọn họ ở đây cũng không có cái gì phải lưu luyến, nhưng Kim Vô Cực, Lí Hạo lại không bỏ xuống được người thân cùng người yêu, khéo léo từ chối Lăng Hàn.

Chuyện này Lăng Hàn cũng không có miễn cưỡng, mỗi người đều có theo đuổi của mình.

Nhưng Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền lại muốn chết muốn sống đòi theo hắn.

...

---------------


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT