Báo lỗi

Thần Đạo Đan Tôn

Chương 340: Chiến Ngạo gia thất tử

Trước kia người người đều cảm thấy Lăng Hàn là con gà, nhưng hiện tại, tên này không chỉ đã biến thành mãnh hổ, hơn nữa còn là thần tài, người như vậy... Ai muốn đi chiến?

Đầu tiên, không nhất định đánh thắng được!

Xếp hạng một trăm vị trí đầu này không có quan hệ với thực lực quá nhiều, như Nhạc Khai Vũ, thực lực tuyệt đối trước mười, nhưng ở vòng sát hạch thứ nhất chỉ xếp hơn hai mươi.

Bởi vậy, ngay cả Nhạc Khai Vũ cũng thua ở trong tay Lăng Hàn, ngoại trừ Ngạo gia thất tử, còn ai có thể đối kháng Lăng Hàn?

Thứ hai, dù thắng, này cũng chưa chắc tốt, sẽ bị Lăng Hàn ghi hận, còn có thể làm bằng hữu với hắn sao?

Vì lẽ đó, mỗi người đều muốn tránh Lăng Hàn, ngược lại còn có chín người khác có thể khiêu chiến nha.

Nhưng luôn sẽ có một con ma đen đủi phải đối đầu với Lăng Hàn, hắn ngượng ngùng nở nụ cười nói:

- Tại hạ Tằng Nguyên, bái kiến Hàn sư huynh. Trận chiến này không cần đánh, tại hạ chịu thua.

Thứ nhất hắn xác thực không phải đối thủ của Lăng Hàn, thứ hai thì muốn bán Lăng Hàn một cái nhân tình.

Lăng Hàn chỉ cười nhạt nói:

- Được.

Tằng Nguyên không khỏi im lặng, như thế liền xong? Hắn cũng muốn kết giao bằng hữu với Lăng Hàn a, người này giàu nứt đố đổ vách, ra tay chính là ba bình Quy Linh Đan, quả thực hù chết người.

Ở trong mắt tất cả mọi người, chỉ sợ Lăng Hàn không thể tách rời người ngốc nhiều tiền. Không phải sao? Mới vừa quen liền lấy ra một phần lễ lớn như vậy, đây không phải người ngốc nhiều tiền thì là gì?

Đã như vậy, vì sao không cho hắn mấy bình chứ?

Hắn cực kỳ lúng túng, nhưng chỉ đành trở về, lui vào trong đám người.

Hóa ra tên này không ngốc a! Thấy cảnh này, tất cả mọi người đều thầm nói.

Sau vòng này, thì chỉ còn một vòng cuối cùng, người thắng chí ít cũng thẳng tiến mười vị trí đầu, có thể nhận được khen thưởng. Nhưng muốn có được thứ nhất vậy khẳng định còn phải trải qua rất nhiều trận chiến.

Sau một tiếng, vòng thứ hai đếm ngược cũng kết thúc, chỉ còn dư lại hai mươi người, trong đó đệ tử của Đông Nguyệt Tông chiếm mười bốn ghế, có thể thấy được đại tông môn dù sao cũng là đại tông môn, gốc gác rất thâm hậu.

Nhưng vẫn có sáu người khác lưu lại, nói rõ thực lực của những người ngoại lai này rất bất phàm.

Sự thực cũng là như vậy.

Có vài thế lực không xây dựng tông, phái gì, chỉ lấy gia tộc làm trụ cột phát triển, thực lực không thể so với tông môn, nhưng mấy đời tích lũy xuống cũng nắm giữ tài nguyên tu luyện kinh người, tập trung ở trên người một đời sau nào đó, đủ để tạo ra một thiên tài.

Dương Trùng, Bạch Minh, Ti Viên Mộng đều ở trong đó, hai người cuối cùng đều là nam, phân biệt gọi Vương Bình cùng Tịch Chi Nguyên, tu vi Linh Hải tầng bảy, chỉ hơi kém Nhạc Khai Vũ, nhưng cũng rất kinh người.

- Vòng cuối cùng bắt đầu.

Tên cường giả Thần Thai Cảnh kia nói.

- Khà khà, các ngươi ai chọn tiểu tử kia?

Ngạo gia thất tử nhìn lẫn nhau, đều nhìn chằm chằm Lăng Hàn.

- Tiểu tử này không thể khinh thường, ngay cả Nhạc Khai Vũ cũng thua ở trong tay hắn.

Ngạo Kiên Thành nói.

- Đó là Nhạc Khai Vũ quá ngu, có Linh khí không dùng, lại lấy tay không liều mạng, không thua mới lạ.

Ngạo Phong Hành nói.

- Cũng không nhất định, hắn bắt được ba bình Quy Linh Đan, giá trị thậm chí vượt qua Lôi Đình Chiến Giáp.

- Không phải thứ nhất nhưng được đan dược vượt qua thứ nhất, đây rõ ràng là thông minh.

- Quên đi, có thể tách ra thì tách ra trước, ở xếp hạng chiến đấu cuối cùng sẽ chơi với hắn một chút.

- Ừm!

Bọn họ đạt thành nhận thức chung, nhưng vấn đề là, ngay cả bọn họ cũng muốn tách ra Lăng Hàn, huống chi là những người khác? Người ta không phải không thấy Nhạc Khai Vũ cũng thua nha. Bởi vậy, chờ bọn hắn vừa bước ra, ba người khác đã tìm được đối thủ, tự nhiên không có ai chọn Lăng Hàn.

Nói cách khác, trong bảy người bọn họ, nhất định phải có một cái chạm mặt với Lăng Hàn.

- Ta đến đi.

Ngạo Kiên Thành đi ra.

- Được, vậy thì giao cho Lão Thất.

- Chỉ là Linh Hải tầng một nho nhỏ, nếu những người khác trong bọn ta tới, vậy thì thật quá đề cao hắn.

Lục tử khác dồn dập gật đầu, sau đó tự tìm đối thủ của mình.

- Chịu thua đầu hàng đi.

Ngạo Kiên Thành chắp tay đứng trước mặt Lăng Hàn, hơi nâng mặt lên, lộ ra vẻ ngạo nghễ.

- Không có người nói miệng ngươi rất thối sao?

Lăng Hàn hừ một tiếng.

- Miệng thối thì ít mở miệng, lại muốn làm bẩn không khí, xem ra phải cố gắng đánh ngươi mấy bạt tai, để ngươi tỉnh táo một hồi.

- Tiểu tử thật cuồng.

Ngạo Kiên Thành hơi nhướng mày.

- Ngươi từ đâu có dũng khí như vậy?

- Tự nhiên là thực lực!

Lăng Hàn ngoắc ngoắc ngón tay.

- Phóng ngựa đến đây đi, không đánh ngươi thành đầu heo, ta sẽ không lấy họ Hàn.

- Ha ha, ta ngược lại muốn xem xem, ngươi là làm sao đánh ta thành đầu heo.

Ngạo Kiên Thành cười lạnh nói, lộ ra vẻ uy nghiêm đáng sợ, hắn thật sự nổi giận rồi.

Lăng Hàn xuất kích, đây chính là nhi tử của Ngạo Phong, hơn nữa lúc khảo hạch còn bị đối phương đuổi theo cái mông chạy, chỉ là lúc đó hắn không muốn dùng Ma Sinh Kiếm, huống hồ phía sau đối phương còn có một vị cường giả ở trong bóng tối quan chú, muốn giết cũng khó.

Hiện tại hắn đã tiến vào Linh Hải Cảnh, có tư cách không dựa vào ngoại lực, cũng có thể chính diện liều mạng.

Oanh… hắn đấm ra một quyền, nguyên lực trong địa Linh Hải phun trào mãnh liệt, rót vào quả đấm của hắn, ý chí võ đạo ra ngoài, hình thành từng mạch văn óng ánh, đánh về phía Ngạo Kiên Thành.

Vẻ mặt của Ngạo Kiên Thành lẫm liệt, không dám có chút bất cẩn, đối phương có thể oanh bại Nhạc Khai Vũ, nói rõ sức chiến đấu ít nhất cũng mười bốn tinh, cái này rất kinh người. Hắn rút kiếm, cheng… hàn quang giống như thu thủy diệu chuyển, hình thành sáu đạo kiếm khí đánh về phía Lăng Hàn.

Sáu đạo kiếm khí, đã là đại thành!

Có thể xếp vào Ngạo gia thất tử, dù xếp hạng cuối cùng, nhưng thực lực của Ngạo Kiên Thành cũng cực kỳ cường hãn.

Đây là một Linh khí, có thể tăng lên hai tinh sức chiến đấu.

Cảnh giới càng cao, tác dụng phụ trợ của Linh khí, đan dược, Linh phù sẽ càng nhỏ, đây là sự tình rất hiển nhiên. Vì lẽ đó, tăng lên hai tinh kỳ thực đã rất khả quan.

Hiện tại, chiến lực của Ngạo Kiên Thành bay thẳng đến mười sáu tinh, chém ra một chiêu kiếm, sáu đạo kiếm khí ngang dọc, xé rách không khí, hình thành từng vòng xoáy, không ngừng xoay tròn.

Bằng tâm mà nói, tu vi của Lăng Hàn quá thấp, tuy sức mạnh của hắn có thể so với Linh Hải tầng bảy, nhưng Ngạo Kiên Thành là Linh Hải tầng chín, huống hồ người ta không phải Linh Hải tầng chín bình thường a.

Càng mấu chốt là, quyền thuật cũng không phải sở trưởng của Lăng Hàn, mười bốn tinh tiếp cận mười lăm tinh chính là cực hạn của hắn lúc này, không thể tăng lên nữa.

Không liên quan, hắn cũng có Linh khí.

Tử Tinh Hộ Thủ.

Hắn lập tức kích hoạt Linh khí này, vù, lực lượng to lớn rót vào, sức mạnh của hắn tăng vọt. Mà lực lượng là yếu tố chủ yếu nhất của sức chiến đấu, theo lực lượng tăng lên, sức chiến đấu của hắn cũng tương ứng tăng lên một bậc thang.

Nhưng mười lăm tinh tiếp cận mười sáu tinh, vẫn kém Ngạo Kiên Thành một bậc.

Lăng Hàn còn có chiêu, thần thức của Thiên Nhân Cảnh còn ở đó, chỉ cần Ngạo Kiên Thành giơ tay, hắn có thể lập tức phán đoán ra quỹ tích công kích của đối phương, biết trước như vậy, không chỉ bù đắp chênh lệch một tinh, thậm chí còn để Lăng Hàn chiếm thượng phong.

Tê… mọi người vây xem kinh ngạc thốt lên, cái này quá khó mà tin nổi.

- Xem ra, tên bằng hữu mới này của ta biến thái một trăm phần trăm a!

Nhạc Khai Vũ lẩm bẩm nói, còn đưa tay sờ Quy Linh đan trong túi, hiện tại hắn còn có loại cảm giác không thật.

---------------


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT