Báo lỗi

Thần Đạo Đan Tôn

Chương 378: Trao đổi linh quả

Lăng Hàn cũng cảm thấy hứng thú. Hiện tại hắn mới Linh Hải tầng bốn, cách Linh Hải đỉnh cao còn kém xa. Bởi vậy Kim Ti Thiên Diễm Quả rất thích hợp hắn, đủ để hắn tăng lên hai cảnh giới nhỏ.

Như vậy thời điểm cuối năm, hắn xông lên Linh Hải tầng chín, thậm chí Thần Thai Cảnh cũng có khả năng. Dù sao tu vi của hắn vừa đến, bình phong đại cảnh giới là căn bản không tồn tại.

Mặc dù nói Lăng Hàn không có hứng thú tranh cướp xếp hạng với thế hệ trẻ tuổi gì, đã sớm qua giai đoạn tranh cường háo thắng này, trừ khi có bảo vật khen thưởng để hắn động tâm. Thế nhưng, là một người có lòng tự ái cực mạnh, hắn vẫn hi vọng mình có thể thành tối cường.

Dù hắn kém mấy tên trên Thiên Kiêu bảng vài tuổi, nhưng ai bảo gốc gác của hắn thâm hậu? Nếu bọn họ có thể đặt ở cùng một chỗ so sánh, vậy hắn không muốn thua.

Mọi người cầm ra vật mà bản thân cho rằng quý giá nhất trao đổi, nhưng Chung Tử Duy đều lắc đầu từ chối, không hợp với mong muốn của hắn.

Lăng Hàn đứng lên, cười nói:

- Chung huynh, ta có bình đan dược này, không biết ngươi có hứng thú hay không?

Chung huynh?

Mọi người nhìn về phía Lăng Hàn, ai cũng lộ ra vẻ trào phúng.

Chuyện cười, chỉ là một Linh Hải tầng bốn, lại dám xưng huynh gọi đệ với cao thủ trên Thiên Kiêu bảng, đây thực sự là người không biết không sợ a! Thiên kiêu như Chung Tử Duy là không có năng lực xung kích Thần Thai Cảnh sao?

Sai, hắn chưa đột phá không phải là bởi vì không thể. Mà là vì muốn nện cơ sở Linh Hải Cảnh vững chắc, để sau này có thể xông lên cảnh giới càng cao hơn.

Một đời thiên kiêu trẻ tuổi hiện tại, người nào không phải hùng tâm bừng bừng?

Võ đạo đang ở thịnh thế, cường giả khắp nơi tầng tầng lớp lớp, không ngừng quét mới kỷ lục. Mà số lượng cường giả đỉnh phong cũng càng ngày càng nhiều. Người trẻ tuổi nào không muốn chen lên đỉnh, dẫn dắt nhân đạo?

Mấy bình đan dược?

Ta nhổ vào, Chung Tử Duy sẽ thiếu hụt đan dược sao? Linh Hải tầng bốn như ngươi có thể lấy ra đan dược gì?

Có người nói đã có thế lực của Trung Châu mời chào hắn. Tuy không phải thế lực lớn như Thiên Kiếm Tông, nhưng tuyệt đối kinh người.

- Này này này, ngươi không nên nói chuyện lung tung a!

Cung Nhạc Thiên vội kéo góc áo của Lăng Hàn. Cảm giác ánh mắt khinh bỉ của mọi người tròng lên cả hắn, thực là oan ức a.

Lăng Hàn chỉ cười cợt, cũng không có giải thích cái gì.

Chung Tử Duy không như những người khác, mà lạnh nhạt nói:

- Vị tiểu huynh đệ này, ngươi muốn dùng đan dược gì trao đổi với ta?

Lăng Hàn lấy ra một bình Quy Linh Đan, trực tiếp ném tới.

Chung Tử Duy tiếp được, mở nắp bình ra. Sau khi mùi thuốc phiêu đãng, vẻ hững hờ trên mặt hắn nhất thời không cánh mà bay, kinh hô:

- Quy Linh Đan!

- Cái gì, Quy Linh Đan!

Mọi người cũng kinh ngạc thốt lên, nhất thời ánh mắt hừng hực.

Quy Linh Đan đối với người bình thường mà nói, cái này không chỉ không phải linh dược, thậm chí còn sẽ cản trở. Bởi vì nó không cách nào tăng cao tu vi, ngược lại còn có thể hạ thấp tu vi.

Như long nền xây nhà, tác dụng của Quy Linh Đan chính là nện nền đất, khiến cho nó trở nên vững chắc. Nhưng không thể nghi ngờ, cái này sẽ làm nền đất biến đổi, hạ xuống. Cần trả giá rất nhiều nỗ lực mới có thể trở về hình dáng ban đầu.

Ở người bình thường mà nói, bọn họ không cần nện vững chắc cơ sở, chỉ cần cảnh giới tiến bộ nhanh chóng. Nhưng đối với thiên tài mà nói, bọn họ lại gắng đạt tới hoàn mỹ, tranh thủ tu luyện ở mỗi cảnh giới tới mức hoàn mỹ.

Cùng cấp vô địch, ngày sau có thể xông lên cảnh giới vô thượng. Bằng không bò đến độ cao nhất định, nền đất bất ổn, cao lầu sẽ sụp đổ trong nháy mắt.

Ngươi nói Bắc Vực nhiều Linh Hải tầng chín như vậy, nhưng vì cái gì chỉ có mấy chục người chen vào Thiên Kiêu bảng?

Chính vì bọn họ nện cảnh giới vững chắc đến kinh người, sức chiến đấu vượt xa cảnh giới.

Một Linh Hải tầng một, hắn không cần nhọc lòng đi trầm ổn cơ sở, bởi vậy, chỉ có thể vượt qua hai tinh chiến đấu. Nhưng đến Linh Hải tầng chín, thiên tài liền bắt đầu nện vững chắc cơ sở, vì tương lai làm chuẩn bị. Bởi vậy cảnh giới bất biến, nhưng sức chiến đấu sẽ bay thẳng, có thể vượt qua ba tinh thậm chí bốn tinh chiến đấu cũng không kỳ quái.

Do đó, trên Thiên Kiêu bảng mới sẽ có nhiều Linh Hải tầng chín như vậy, nhưng sức chiến đấu lại kém nhau rất nhiều.

Từ nửa năm trước Chung Tử Duy liền đạt đến Linh Hải tầng chín đỉnh cao. Nửa năm qua hắn vẫn áp chế tu vi, nện vững chắc cơ sở.

Hắn gắng đạt tới trạng thái hoàn mỹ đột phá đến Thần Thai Cảnh, một lần nắm giữ sức chiến đấu vượt qua hai tinh thậm chí ba tinh.

Nếu như có Quy Linh Đan, còn có bốn tháng, đủ để hắn nện vững chắc cảnh giới. Sau đó lấy thiên phú của hắn, đột phá Thần Thai Cảnh là không có chút vấn đề. Hắn sớm đã có năng lực đột phá, chỉ là vẫn áp chế mà thôi.

Đến thời điểm đó, hắn có thể nhất phi trùng thiên, chen vào ba mươi vị trí đầu. Hai mươi cũng có khả năng.

Hắn vội nhìn kỹ, phát hiện trong bình lại có hai mươi hạt Quy Linh Đan. Trong lòng hắn mừng như điên, ngay cả tay cũng run rẩy.

Hắn không phải chưa thấy, còn ăn qua Quy Linh Đan, lập tức phát hiện, cái này không chỉ hàng thật, hơn nữa phẩm chất rất cao. Nhưng cụ thể cao tới trình độ nào, hắn không phải Đan sư, nên không cách nào xác định.

- Trao đổi!

Chung Tử Duy quyết định thật nhanh. Thiên tài như hắn, làm việc quyết đoán khẳng định là bản chất rất cố hữu. Người do dự thiếu quyết đoán tuyệt đối không thể đi đến một bước này.

Lăng Hàn nở nụ cười. Hắn biết thiên tài trẻ tuổi như Chung Tử Duy thiếu nhất chính là Quy Linh Đan. Đáng tiếc, Hoàng Long Quả khó cầu, trữ hàng trong tay hắn cũng sắp hết.

Cũng còn tốt, được Kim Ti Thiên Diễm Quả này, hắn ở Linh Hải Cảnh cũng không có gì lớn theo đuổi. Đợi đến Thần Thai Cảnh, Quy Linh Đan sẽ không thể đổi lấy thiên địa trân vật hắn cần, hầu như không có ảnh hưởng.

Chung Tử Duy cũng ném Kim Ti Thiên Diễm Quả qua, bị Lăng Hàn thu vào trong Hắc Tháp. Cả hai đều cười khanh khách, coi như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra, cho thấy sức khống chế cực mạnh.

Người bình thường trao đổi, đạt được bảo vật xong khẳng định sẽ vội vàng rời đi, vì lo sợ bị cướp. Nhưng những thiên kiêu ở đây lại không lo lắng chuyện ấy.

- Chư tiên tử đến rồi! Chư tiên tử đến rồi!

Vừa bắt đầu chỉ là bạo động nho nhỏ, nhưng lập tức gợi ra toàn trường náo động. Ngay cả Cung Nhạc Thiên cũng lập tức đứng lên nói:

- Chư tiên tử ở đâu? Chư tiên tử ở đâu?

Chư tiên tử? Chư Toàn Nhi sao?

Lăng Hàn hơi kinh ngạc. Mị lực của cô gái này thật sự lớn như vậy sao?

Hắn nhìn thấy, ngay cả Chung Tử Duy cũng hoàn toàn mất đi sức kiềm chế, vẻ mặt cuồng nhiệt, nào còn có một chút dáng dấp của thiên tài.

Có thể làm cho loại người như Chung Tử Duy hãm sâu, có thể thấy được mị lực của Chư Toàn Nhi cao bao nhiêu.

Lúc này, ngay cả Lăng Hàn cũng có chút ngạc nhiên.

Chư Toàn Nhi này đến cùng đẹp ra sao, lại có thể mê đảo toàn bộ Bắc Vực? Thậm chí ngay cả thiên tài Thiên Kiếm Tông ở Trung Châu cũng động lòng?

Toàn trường náo động, người người đều dâng trào ra ngoài nghênh tiếp vị Chư tiên tử này. Mười mấy phút sau, mới thấy từ trong đám người đi ra một cô gái mặc áo trắng. Trên mặt che lụa trắng, hoàn toàn không nhìn thấy tướng mạo, nhưng phong thái lại khiến tâm thần của người ta thoải mái.

---------------


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT